Ta là người xuyên không, xuyên thành nam phụ đ/ộc á/c trong một cuốn tiểu thuyết nam tần, là Tiểu sư tổ của Huyễn Hải Tông.
Nhiệm vụ của ta là trong vòng mười năm phải ở lại Huyễn Hải Tông, làm đúng theo cốt truyện là thu nhận nam chính làm đồ đệ, không ngừng hành hạ, ngược thân ngược tâm, cuối cùng khiến hắn hoàn toàn đoạn tình tuyệt ái, bùng n/ổ huyết mạch.
Sau đó hắn sẽ quay lại ch/ém ch*t ta, từ đây bước lên con đường M/a thần.
Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, ta có thể đổi một thân phận khác để tái sinh, sống những ngày tháng tự do.
Nhưng ta gần như chưa từng đọc cuốn tiểu thuyết đó, chỉ biết nam chính tên là Sở Mặc.
Vừa xuyên qua, ta liền đi nghe ngóng khắp nơi xem Huyễn Hải Tông có ai tên là Sở Mặc hay không.
Dò hỏi suốt nửa tháng, ta nhận ra nam chính vẫn chưa lên núi bái sư, bèn ngày ngày đi dạo trong Huyễn Hải Tông. Đi dạo mãi, cuối cùng bắt gặp cảnh một thiếu niên đang bị vây đ/á/nh ở sau núi. Thiếu niên kia bị rất nhiều người đ/ấm đ/á, nhưng không hé răng nửa lời, vô cùng quật cường và đáng thương.
Đường đường là Tiên tông, vậy mà lại xảy ra chuyện b/ắt n/ạt đồng môn!
"Này, các ngươi không được b/ắt n/ạt hắn!"
Lòng trắc ẩn nổi lên, ta bước tới che chắn thiếu niên g/ầy trơ cả xươ/ng ở sau lưng.
"Tiểu sư tổ, người đừng bị tên nhóc này lừa, nó không phải người tốt đâu!" Mấy tên đệ tử nói.
Ta trừng mắt: "Ta có mắt để nhìn, rõ ràng là mấy người các ngươi ỷ đông hiếp yếu, giờ lại còn dám đổ thừa ngược lại!"
Mấy tên đệ tử ấp úng: "Là do người nó hôi thối, ăn cơm không có quy củ, lại còn x/ấu xí, chọc gi/ận tiểu sư muội Tô Thanh Thanh mà còn không chịu xin lỗi..."
Ta nghe xong liền nổi gi/ận: "Đây là lý do để các ngươi b/ắt n/ạt hắn sao?"
Thiếu niên sau lưng bỗng gi/ật giật vạt áo ta, vành mắt hơi đỏ: "Tiểu sư tổ, người đừng lo cho con nữa, các sư huynh đ/á/nh con là đúng, người cứ để con bị đ/á/nh ch*t ở đây đi... Dù sao con sống cũng chẳng có ý nghĩa gì..."
Ta càng thêm tức gi/ận, quay đầu bảo hắn: "Ngươi đừng sợ, sư tổ sẽ làm chủ cho ngươi."
Thiếu niên rụt rè nhìn thoáng qua mấy vị sư huynh, lí nhí nói: "Tiểu sư tổ, không sao đâu ạ, các sư huynh không cố ý..."
Hắn giơ hai tay lên, ống tay áo rộng thùng thình không vừa người trượt xuống, để lộ hai cánh tay chằng chịt vết thương.
Ta nhìn thấy mà muốn n/ổ tung, liền dùng Định Thân Chú giữ ch/ặt mấy tên thiếu niên kia lại, ra lệnh: "Bọn họ đ/á/nh ngươi thế nào, ngươi đ/á/nh trả lại y như thế!"
"Được sao ạ?" Thiếu niên rụt rè hỏi.
"Đương nhiên là được!" Ta gi/ận sôi người: "Ta ra lệnh cho ngươi đ/á/nh trả!"
"Vậy... xin lỗi nhé." Thiếu niên bước đến trước mặt mấy tên đệ tử, cúi người xin lỗi.
Trước khi đ/á/nh người còn phải xin lỗi sao?
Ta cạn lời.
Ngay lúc ta đang không vui, thiếu niên bỗng nhiên vung nắm đ/ấm, đ/ấm mạnh vào mặt mấy kẻ kia. Lực đạo lớn đến mức mũi miệng bọn họ lập tức phun m/áu, răng cũng bay cả ra ngoài.
Ta: "?"
Hình như có chỗ nào đó không đúng lắm?