31.
Trên con đường đã có thể nhìn thấy biển ấy, một luồng sáng từ phía sau chiếu tới.
Người lái xe đó cực kỳ đi/ên rồ.
Điên đến mức nhấn lút chân ga, cho đến khi xe của anh ấy song song và cọ sát vào xe tôi đến tóe lửa.
"Phương Hoài, nhảy qua đây!"
Mẹ kiếp, lời trăn trối nói hơi sớm rồi.
Cố Thời Diễn lái một chiếc mui trần, đến cả mũ bảo hiểm cũng không đội... phóng như bay suốt quãng đường.
"Nhảy đi, anh đỡ được em!" Anh ấy lách ra một khoảng cách nhỏ, vậy mà lại đạp ga rồi đứng hẳn dậy, vươn tay về phía tôi.
Hai mét, một mét...
Ở khoảng cách thích hợp nhất, tôi làm theo chỉ dẫn của anh ấy, mở cửa xe rồi không chút do dự nhảy khỏi ghế lái.
Nhào thẳng vào lòng Cố Thời Diễn... được anh ấy vững vàng ôm gọn.
Chiếc xe kia của tôi lao thẳng xuống vực, cuối cùng phát ra một tiếng "bùm" chói tai, chìm nghỉm dưới làn nước biển.
Cố Thời Diễn siết ch/ặt eo tôi, đạp mạnh phanh xe. Cơn gió lạnh buốt gào thét sau đó khiến tôi nhức đầu nhức óc, tôi cũng không nghe rõ Cố Thời Diễn đã nói gì bên tai mình.
32.
Khi tỉnh dậy lần nữa, tôi đang nằm trên một chiếc giường lớn êm ái.
Mềm, thực sự rất mềm.
Tôi vừa định trở mình lăn một vòng thì cổ chân bỗng nặng trĩu.
"... Mẹ kiếp!" Chân tôi thế mà lại bị xích!
Tôi cúi đầu nhìn... thôi xong rồi. Quần áo đã bị thay sạch.
"Tỉnh rồi à?"
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, tôi đã định giả c.h.ế.t. Thế nhưng Cố Thời Diễn nhìn tôi chằm chằm hai giây, rồi bắt đầu sờ nắn khắp người tôi.
"Chắc là không sao rồi chứ? Bác sĩ xem qua rồi, chỉ là kinh sợ quá độ thôi. Phương Hoài? Trả. Lời. Anh."
Anh ấy nhấc sợi xích ở cổ chân tôi lên, rồi trượt tay vào phần đùi trong vốn không có lớp vải nào che chắn...
"Cố Thời Diễn! Anh đi/ên rồi à?"
"Phải, anh đi/ên rồi." Cố Thời Diễn dùng tay nâng cằm tôi lên, gi/ận quá hóa cười: "Một ly trà sữa bắt người ta đợi mười năm, ai mà không đi/ên cho được?"
Nhớ lại những trò đùa giỡn anh ấy lúc trước, tôi rụt chân lại định trốn.
"Vợ à, lại muốn chạy sao?" Cố Thời Diễn ghì ch/ặt eo tôi, xoay người đ/è tôi xuống, ép hai tay tôi lên đỉnh đầu: "Anh đoán ly trà sữa năm đó em muốn uống, chính là trà sữa kem b/éo."
33.
Tôi quả nhiên là "Ánh trăng đen" của Cố Thời Diễn! Cái đồ tồi này hành hạ tôi chẳng nể nang chút nào, cứ như muốn lấy mạng tôi trên giường vậy.
Ngày hôm sau khiến tôi không lết nổi xuống giường, còn anh thì lại ăn mặc bảnh bao, hớn hở đi làm.
"Cố Thời Diễn, tháo xích ra!" Tôi đung đưa đôi chân rã rời, đ/á anh một cái.
"Không được, anh sợ em lại chạy lung tung."
"Em không chạy!"
"Cũng không được, anh lo lắng."
"Cố Thời Diễn, sớm muộn gì em cũng thịt anh ưm..." Cổ chân đang lộn xộn bị nắm ch/ặt, cái miệng cũng bị chặn đứng.
Kẻ nào đó thản nhiên chấp nhận: "Ừm, ngoan ngoãn ở đây đi, tối nay xem ai thịt ai."
"... Cút!"
Sợi xích này nói dài không dài, ngắn cũng chẳng ngắn.
Ngắn đến mức không thể đi hết cả căn biệt thự, ngay cả ban công cũng không ra được. Cái thứ này còn khiến tôi không thể mặc quần... chỉ có thể mặc áo sơ mi dài. Suýt chút nữa thì làm tôi tức c.h.ế.t.
【Ký chủ, xin lỗi anh.】
Hệ thống đột nhiên xuất hiện, lí nhí nói lời xin lỗi.
Tôi thắc mắc: "Hóa ra hệ thống các người có trách nhiệm thế à? Chuyện hôm qua cũng đâu trách mi được..."
Hệ thống bảo nếu nó nhìn chiếc xe sớm một chút thì đã nhận ra vấn đề rồi. Nhưng chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến nó, tuyệt đối không phải do nó làm.
Chà, đúng là một hệ thống tốt!
34.
Trong những ngày bị nh/ốt ở biệt thự, tôi bắt đầu suy nghĩ. Tại sao Cố Thời Diễn lại cứ bắt tôi làm chuyện đó?
Vì h/ận? Vì yêu? Vì đồng cảm, cảm kích hay là vì áy náy?
Có lẽ vậy.
Tôi lớn chừng này rồi chưa từng được ai yêu thương, nên chẳng phân biệt nổi.
Chẳng phân biệt được trong ánh mắt anh nhìn tôi, rốt cuộc là loại tình cảm gì.
...
Sống ở đây cũng chẳng có gì không tốt, ngoại trừ mỗi buổi tối. Cứ hễ Cố Thời Diễn về là tôi lại có cảm giác ngày đêm đảo lộn.
Kết thúc trận chiến, tôi như một con cá sắp c.h.ế.t nằm bò trên giường, rã rời không còn chút sức lực.
"Kẻ đã động tay động chân vào xe, anh đã tra ra rồi." Cố Thời Diễn vừa nói vừa bế tôi vào phòng tắm.
"Chu Thời Dạ? Hay là Thẩm Nguyệt Bạch?" Từ sau sự cố ngày hôm đó, tôi làm cách nào cũng không gọi được cho Thẩm Nguyệt Bạch. Cô ta bất đắc dĩ bị tôi liệt vào danh sách nghi phạm.
"Không..." Cố Thời Diễn ngập ngừng một lát rồi mới nói: "Là anh Hai của em, Phương Mặc."
"Hả?" Không phải chứ, anh ta bị bệ/nh à? Sao đến cả người nhà mình cũng muốn g.i.ế.c vậy!
"Bởi vì thời gian qua em đã cư/ớp mất hào quang của anh ta quá nhiều, bao gồm cả vụ đấu thầu vừa rồi, khiến ba em rất hài lòng về em và nổi trận lôi đình với anh ta."
Tôi cũng đã đoán được lý do này.
"Vậy còn Thẩm Nguyệt Bạch? Cô ta thực sự trong sạch chứ?"
"Tối hôm đó cô ta và Chu Thời Dạ đã phục kích sẵn trên núi, khả năng cao là em đi mà không có đường về."
"Woa... đúng là kiếp nạn khó tránh mà."
"Đừng nói bậy." Vai tôi bị người phía sau c.ắ.n mạnh một miếng, rồi lại được l.i.ế.m láp như một nụ hôn, "Chuyện của anh trai em, anh đã thu thập đủ bằng chứng nộp lên tòa án rồi. Anh sẽ vĩnh viễn bảo vệ em, Phương Hoài. Tin anh."