Muốn Có Vợ Thì Phải Ngốc

Chương 7

01/05/2025 22:10

Kỷ Thời Yến lớn hơn tôi ba tuổi. Việc bắt anh ấy gọi tôi là anh thực chất cũng xuất phát từ ý đồ riêng của tôi.

Lần đầu gặp anh ấy là tại bữa tiệc sinh nhật lần thứ chín của anh. Anh ấy theo chân Tổng giám đốc Kỷ dạo quanh đám đông, đối mặt với lũ cáo già mà không chút nao núng, điềm tĩnh lạ thường. Lúc ấy, mẹ ruột anh vẫn còn sống, ông Kỷ cũng chưa dám công khai những chuyện bồ bịch linh tinh.

Thời Yến rất có chí, từ nhỏ đã giành vô số giải thưởng lớn, được gia tộc Kỷ chọn làm người kế thừa để bồi dưỡng. Bao nhiêu cậu ấm cô chiêu cùng trang lứa đua nhau nịnh bợ. Ngay cả bố tôi cũng luôn mồm nhắc đến tên cậu, thích lấy tôi ra so sánh.

Ngày tháng dần trôi, lòng tôi khó tránh khỏi chút gh/ét bỏ. Dù học chung tiểu học, tôi luôn cố ý tránh mặt. Ai ngờ cơ trời đổi vận, giờ đây n/ão anh ta bị hư hỏng, từ hình mẫu lý tưởng trong giới biến thành trò cười.

Nhìn vẻ ngây ngô của Thời Yến, lòng tôi dâng lên vạn cảm thán. Vừa xuống cầu thang đã thấy người ngồi sẵn ở bàn ăn. Hai vợ chồng Tổng giám đốc Kỷ và tiểu thiếu gia Kỷ Bá Giản đều có mặt. Ông Kỷ đang bàn chuyện công ty với con trai út, trong từng câu hỏi đáp án lấp lánh niềm tự hào dành cho đứa con cưng. Phu nhân họ Kỷ ngồi bên khẽ mỉm cười, khung cảnh ấm áp như tranh vẽ.

Chợt nhớ điều gì, tôi quay sang liếc nhìn Thời Yến bên cạnh. Đôi tay buông thõng của anh vô thức véo vạt áo, đôi mắt ngập tràn bơ vơ lạc lõng. Lúc này, tôi chẳng biết an ủi sao cho phải, đành nắm ch/ặt bàn tay anh.

Thời Yến gi/ật mình tỉnh táo, thấy hai bàn tay đan ch/ặt của chúng tôi thì mắt sáng rực lên. Đúng là đồ ngốc! Nhưng trong lòng tôi lại nhẹ nhõm hẳn.

Dắt Thời Yến tới bàn, tôi kéo ghế ngồi xuống, khẽ chào mọi người. Trông thấy chúng tôi, nụ cười trên mặt ông Kỷ tắt lịm. Ông xoa xoa thái dương đáp lời rồi đứng dậy rời đi. Kỷ Bá Giản nháy mắt cười gian với tôi, cũng lẽo đẽo theo cha lên lầu.

Không có chồng bên cạnh, Phu nhân họ Kỷ chẳng thèm đeo mặt nạ hiền mẫu nữa, đưa mắt liếc xéo nhìn tôi từ đầu tới chân: "Cô dù sao cũng là con nhà danh giá, giọng điệu thô lỗ đã đành, suốt ngày mặc đồ nam lang thang trông chẳng ra thể thống gì!"

Tôi nhét ổ bánh mì vào mồm, trợn mắt: "May nhờ Phu nhân nhắc nhở, không thì tôi tưởng nhà họ Kỷ phá sản rồi, đến mấy bộ quần áo cũng chẳng m/ua nổi cho tôi." Đừng tưởng tôi không biết ai là người động thủ. Đồ tiểu tam lên ngôi đúng là chỉ giỏi mấy chiêu trò hèn mọn.

"Giỏi mồm mép đấy! Gia đình họ Tống nuôi dạy con gái khéo thật!" Phu nhân họ Kỷ nghiến răng nghiến lợi nhưng bất lực. Tôi nhại lại giọng điệu của bà ta khiến mặt mũi bà tái mét, suýt nữa mất hình tượng quý phái.

Thấy vậy, Thời Yến bên cạnh khẽ bật cười. Phu nhân họ Kỷ gi/ận dỗ ném tập tài liệu nhà đất lên bàn: "Đây là bất động sản dưới danh nghĩa nhà Kỷ, cô chọn một cái đi!"

Tôi nhíu mày: "Ý các người là gì?"

Phu nhân họ Kỷ đặt chén trà xuống, lười nhác ngước mắt lên, vẻ đắc ý lộ rõ: "Đã kết hôn với Thời Yến rồi, ở lâu trong biệt thự của gia đình cũng không tiện. Hai đứa nên dọn ra ở riêng đi."

Ẩn ý trong lời bà ta rõ như ban ngày: Hãy cuốn xéo khỏi đây cùng thằng ngốc nhà mày, đừng mơ tưởng thứ không thuộc về mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
6 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm

Bại Tướng

Chương 10: Em sợ tôi?
Truyện về một em bé Omega siêu nhõng nhẽo và anh công Alpha hệ "làm cha" chiều chuộng như gà trống nuôi con, cưới trước yêu sau. Ngày bị đem gả cho Phó Thời Dục, Khương Miểu mới bàng hoàng nhận ra mình không phải con ruột của ba mẹ, mà chỉ là công cụ để họ leo cao, bám víu quyền quý. Còn người đàn ông mà từ nhỏ cậu vẫn gọi là chú Phó thì nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng, sau gọng kính vàng là cái nhìn chẳng chút hơi ấm: "Đã chuẩn bị phòng riêng cho cậu rồi." --- Cưới nhau một năm, Khương Miểu vẫn chưa từng được đánh dấu vĩnh viễn. Ai cũng nghĩ Phó Thời Dục không thèm ngó ngàng gì đến cậu, ngay cả ba mẹ cũng mắng nhiếc cậu là đồ vô dụng. Thế nhưng không một ai biết, trước lần về thăm nhà họ Khương đó, Khương Miểu đã cùng Phó Thời Dục làm ra hợp đồng “3 không”: "Không được mách lẻo với ba mẹ tôi là tôi không cho anh đánh dấu." "Được." "Không được hôn hay ôm tôi trước mặt ba mẹ tôi." "Được." "Không được gọi tôi là bé cưng khi ở nhà tôi." "…… Bé cưng à, chuyện này thương lượng chút không được sao?" "Không!" "…… Được rồi." --- Nhật ký của Khương Miểu Ngày 1 tháng 3: Mình đòi ly hôn, Phó Thời Dục đánh đòn mình, đồ khốn già! Ngày 20 tháng 3: Đi tụ tập với bạn học mà lão cũng đòi đi theo! Sống thế này thì sống làm sao nổi nữa! Ngày 15 tháng 4: Tại sao anh trai lại ở nhà mình, liệu anh ấy có thích anh trai không nhỉ…… Thích thì kệ lão, ai mà thèm chấp, cùng lắm thì mình ly hôn với lão là xong! Ngày 16 tháng 4: Anh trai bị đuổi về rồi. Phó Thời Dục cảnh cáo họ sau này không được làm trò đó nữa. Hừ, lão già này xem ra cũng được việc đấy. --- Tuổi: 20 × 33 Mùi hương: Mật ngọt × Ngải cứu đắng Thể loại: Ngọt sủng, cưới trước yêu sau, niên thượng, cặp đôi khá là "quậy".
ABO
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
1