Nghe vậy, tôi liền khó chịu.

“Sao lại nói chẳng khác gì nhau? Nó không muốn gả, nhưng tôi là tự nguyện mà!”

Khóe môi Tần Kim Tiêu cong lên một nụ cười châm biếm.

“Thật sao?”

Nhìn biểu cảm ấy, tôi biết hắn vẫn chưa tin.

Khẽ ho khan hai tiếng, tôi bắt đầu bịa chuyện:

“Thật ra, tôi đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.”

“Anh còn nhớ lần anh c/ứu một con mèo đói sắp ch*t trong ngõ nhỏ không?” Tôi nắm lấy tay hắn, vẻ mặt xúc động, “Đó là mèo của tôi.”

“Từ lúc đó, tôi đã biết anh là một người rất tốt, hoàn toàn khác với lời đồn bên ngoài.”

“Tần Kim Tiêu, tôi đặc biệt, đặc biệt thích anh.”

Giọng tôi chân thành, biểu cảm cảm động.

Đến mức chính tôi cũng suýt tin lời mình bịa.

Thật ra thích Tần Kim Tiêu là thật.

Nhưng con mèo kia chẳng liên quan gì đến tôi.

Tình tiết đó trong nguyên tác cũng chỉ là một đoạn nhỏ bé không đáng kể.

Tần Kim Tiêu khi thấy con mèo g/ầy yếu sắp ch*t kia, như nhìn thấy chính mình thuở nhỏ.

Vì thế hắn mới không nỡ, mới ra tay c/ứu giúp.

Nghe tôi nói vậy, hắn thoáng ngẩn ra.

Nhưng ngay sau đó, vẻ mặt lại trở về lạnh lùng.

6

“Đồ nói dối.”

“Con mèo đó ch*t rồi.”

Cái gì mà yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Toàn là giả dối.

Hả?

N/ão tôi lập tức treo máy.

Tác giả kiểu gì vậy, viết truyện mà không chịu viết cho trọn vẹn!

Thấy Tần Kim Tiêu đang đẩy xe lăn chuẩn bị đi ra ngoài, tôi vội vàng kéo hắn lại.

Không bịa nữa, tôi sẽ trực tiếp dùng hành động chứng minh mình thật sự không hề gh/ét bỏ hắn!

Vừa đẩy hắn về phía giường, tôi vừa cởi áo mình:

“Sao anh không tin chứ? Tôi thật sự thích anh mà!”

Thấy tôi sắp l/ột sạch, Tần Kim Tiêu hoảng hốt đến mức bật dậy khỏi xe lăn.

Vành tai hắn đỏ rực:

“Cậu đi/ên rồi sao?”

“Vì nhà họ Lâm mà có thể làm đến mức này, Lâm Bắc, cậu... thật sự th/ủ đo/ạn lợi hại!”

Tần Kim Tiêu bỏ chạy thục mạng.

Nhìn bóng lưng ấy, cứ như phía sau có mãnh thú đuổi theo, sợ chạy chậm một chút sẽ bị nuốt chửng.

Tôi tặc lưỡi, lắc đầu.

Vừa rồi tôi đã dọa cho phản diện lớn nhất, lợi hại nhất trong truyện phải chạy trốn, thật hay giả đây?

Trong lòng tôi âm thầm giơ ngón cái cho chính mình.

Lâm Bắc, cậu đúng là giỏi!

Nhưng Tần Kim Tiêu, tuy trong đối nhân xử thế thì tà/n nh/ẫn quyết đoán, lại bất ngờ vô cùng thuần khiết trong chuyện tình cảm.

Thuần khiết đến mức... có chút ngon miệng.

Tôi li/ếm môi, bước ra khỏi phòng ngủ.

Không biết Tần Kim Tiêu đã đi đâu.

Tôi hỏi quản gia:

“Chân của Tần Kim Tiêu rốt cuộc thế nào? Không phải hắn chỉ có thể ngồi xe lăn thôi sao?”

Quản gia đáp:

“Thiếu gia không phải tàn phế, chỉ là khi trời lạnh sẽ đ/au, bác sĩ khuyên tốt nhất không nên đi lại.”

Tôi trầm ngâm:

“Vậy là vẫn có thể chữa đúng không?”

Quản gia lắc đầu:

“Nhưng thiếu gia không muốn chữa.”

Đúng rồi, trong sách miêu tả Tần Kim Tiêu là người rất hay ghi h/ận.

Hắn ghi nhớ nỗi đ/au ở đôi chân, cũng ghi nhớ những kẻ đã mang đến đ/au đớn cho mình.

Luôn khắc cốt ghi tâm, phải bắt họ trả giá gấp trăm ngàn lần.

Tôi khẽ ch/ửi một câu.

Dùng nỗi đ/au người khác gây ra để trừng ph/ạt chính bản thân mình.

Thật quá ng/u ngốc!

Không cần biết trước đây hắn nghĩ thế nào.

Vì hạnh phúc sau này của tôi!

Dù thế nào, tôi đã đến rồi, đôi chân này tôi nhất định phải chữa cho hắn!

7

Tần Kim Tiêu cả đêm không về.

Sáng hôm sau, tôi bị tiếng gõ cửa bên ngoài đá/nh thức.

Mấy món bể cá, chậu cây tôi đặt hôm qua đã được giao tới.

Tôi xắn tay áo, bắt đầu bận rộn.

Theo hướng dẫn trên mạng, tôi trang trí lại toàn bộ biệt thự từ trên xuống dưới.

Tôi đặt thêm không ít hoa cỏ, nhìn vào liền thấy dễ chịu hơn hẳn.

Khi Tần Kim Tiêu trở về, vừa mở cửa, thấy cách bài trí trong nhà thì thoáng sững lại.

Hắn còn vô thức lùi một bước, như thể nghi ngờ mình đi nhầm nhà.

Tôi bật cười:

“Đừng nhìn nữa, tất cả đều do tôi m/ua đó.”

“Nhà chúng ta vốn giống như phòng mẫu, tôi chỉ trang trí lại một chút thôi, thấy sao, cũng ổn chứ?”

“Dù gì sau này chúng ta sẽ sống cùng nhau, chẳng phải nên chăm chút cho tổ ấm sao?”

Tần Kim Tiêu mấp máy môi, vẻ mặt có chút phức tạp.

Tựa như đang nghĩ:

Một người như hắn...

Liệu có thể sống yên ổn, có một mái nhà cùng ai đó không?

Tôi đặt ở cửa một chậu hoa nhài.

Hoa nhài mang ý nghĩa: tình yêu thuần khiết.

Không biết Tần Kim Tiêu có hiểu được sự lãng mạn của tôi không.

Tôi hắng giọng:

“Anh đoán xem, hoa này đặt ở đây có ý nghĩa gì?”

Tần Kim Tiêu ngập ngừng một lát:

“Chặn đường?”

Tôi suýt phun m/áu.

Ôm ngựk hít sâu, tự an ủi: phản diện m/áu lạnh vô tình không hiểu lãng mạn cũng bình thường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
3 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 U U Lục Minh Chương 30.
8 Thịt Tiên Chương 15
12 Ba quy tắc Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm