Chống Mắt Xem Hắn Đuổi Vợ

Chương 6

10/06/2025 18:30

Ngày diễn ra buổi tiệc gia đình nhanh chóng tới.

Dù nói chỉ mời người thân bạn bè thân thiết, số lượng khách đến vẫn đông hơn tôi tưởng tượng.

Tôi và Thẩm Quyết điểm qua vài nghi thức xã giao cần thiết rồi mỗi người tự đi chơi riêng.

Tôi khoái cái sự tự do này.

Tôi tìm góc vắng ngồi nghịch điện thoại.

Nhưng chưa được bao lâu, tôi đã nghe thấy tên mình trong câu chuyện của người khác.

Có người hỏi Thẩm Quyết cảm nhận sao về tôi.

Cách một tấm rèm, giọng nói bị ngăn lại nghe trầm đục.

Thẩm Quyết kh/inh khỉnh cười: "Một tên beta vô dụng, chẳng mềm mại ngọt ngào như omega, đến xe cũng không biết lái..."

Chà.

Ngày nghỉ hiếm hoi bị phung phí ở đây đã đủ khó chịu rồi.

Thích omega sao không cưới omega đi?

Tôi đảo mắt lên trời, định tìm chỗ yên tĩnh hơn để nghịch điện thoại.

Tôi đứng dậy, không ngờ chân đã tê cứng.

Cả người tôi mất thăng bằng, trong lúc hoảng hốt tôi túm lấy tấm rèm trước mặt.

Nhưng chất lượng của tấm rèm không được như mong đợi.

Xoẹt một tiếng, vải rá/ch toạc.

Hoà với tiếng tôi kêu thảng thốt và tiếng thủy tinh rơi vỡ.

Tôi nằm bệt dưới đất ở tư thế chổng kềnh.

Mọi người nghe tiếng động đều đổ dồn ánh mắt về phía này.

Nét mặt Thẩm Quyết đen sầm lại thấy rõ.

Thôi xong.

Mặt mũi tôi cũng nát tan.

Rư/ợu vang thấm ướt chiếc áo sơ mi trắng đặt may riêng.

Vải ướt dính sát vào da, lộ rõ đường cong cơ bắp bên trong.

Cơn lạnh buốt xộc tới khiến tôi run bần bật.

Những ánh nhìn hả hê hoặc chế giễu từ khắp nơi như đóng đinh ghim ch/ặt tôi xuống nền nhà.

Tôi liếc qua, thấy Thẩm Quyết bước về phía này.

Mấy giây ngắn ngủi mà dài tựa cả thế kỷ.

Tôi buông xuôi, cúi gằm mặt xuống, không thèm nhìn nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vào Ngày Cưới Của Gia Tộc Hào Môn, Tôi Công Khai Đổi Chú Rể

Chương 6
Trước lễ cưới mười phút, tôi đứng trước cửa phòng nghỉ ngơi, nghe thấy giọng Châu Tự Bạch và Lâm Mạt. "Tự Bạch, anh thật sự muốn cưới cô ấy?" "Không thì sao?" Châu Tự Bạch cười khẽ, "Đám cưới hôm nay đến bước này rồi, không thể dừng lại được." Giọng Lâm Mạt run rẩy: "Nhưng anh rõ ràng đã nói... người anh yêu luôn là em..." Tiếng hôn nhau vang lên. Tôi đứng ngoài cửa, tay vẫn nắm chặt bó hồng trắng chuẩn bị mang lên sân khấu, bỗng thấy mình thật nực cười. Ba phút trước, tất cả mọi người đều khen tôi hôm nay thật lộng lẫy, nói hôn sự giữa Châu gia và Hứa gia là duyên trời định. Ba phút sau, tân lang của tôi trong phòng nghỉ ôm bạch nguyệt quang của anh ta, bàn tính cách nào diễn cho xong đám cưới. Tôi giơ tay đẩy cửa. Hai người bên trong đồng loạt đờ ra. Châu Tự Bạch bộ vest phẳng phiu, nhưng cà vạt bị Lâm Mạt kéo lệch. Lâm Mạt mắt đỏ hoe, như vừa chịu nỗi oan ức tày trời. Nếu không phải tôi tận tai nghe thấy những lời họ vừa nói, có lẽ thật sự sẽ nghĩ cô dâu này thật nhẫn tâm. Châu Tự Bạch nhíu mày trước tiên: "Nam Chi, sao em đến đây?" Tôi nhìn anh, bỗng cười. "Sao? Tôi đến không đúng lúc sao?" Lâm Mạt lập tức lùi một bước, mắt đỏ hoe: "Nam Chi, cô đừng hiểu lầm, tôi chỉ hơi mất kiểm soát cảm xúc..." "Vậy cô cứ tiếp tục đi." Tôi ngắt lời cô ta, "Dù sao hôm nay người mất mặt cũng không phải tôi." Châu Tự Bạch mặt tối sầm: "Hứa Nam Chi, đừng có gây chuyện lúc này." Lại là câu này. Như tất cả đàn ông khi mất lý, thích nói câu vô nghĩa nhất. Tôi cúi xuống nhìn chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, từ từ tháo ra đặt lên bàn. "Châu Tự Bạch." "Anh không cần đến đám cưới nữa." Anh như không hiểu, nhíu mày nhìn tôi: "Ý em là gì?" Tôi ngẩng đầu, nở nụ cười rạng rỡ nhất với anh. "Nghĩa là..." "Hôm nay tôi sẽ đổi tân lang."
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?