Ban đầu tôi còn có ý định muốn lấy lòng mẹ Lam Ngọc, nhưng sau cuộc trò chuyện ngày hôm ấy, tôi hãi lắm, luôn viện cớ tránh xa bà ra một chút. Mẹ Lam Ngọc tên Phương Hà, bà mới 41 tuổi, vẫn còn trẻ đẹp và giàu có. Bên trên Lam Ngọc còn có một người anh trai năm nay 24 tuổi, vậy tính ra lần đầu mang th/ai của bà xấp xỉ 17 tuổi.

Lam Ngọc thủ thỉ kể rằng, mẹ cậu ta là người chủ động mang th/ai, dụ dỗ cha cậu lên giường. Cha Lam Ngọc là dân c/ờ b/ạc, tính tình x/ấu lại có tật mê gái. Bà Phương Hà - lúc ấy còn là một nữ sinh yêu thầm ông, dùng th/ủ đo/ạn rù quến rồi hai người phát sinh qu/an h/ệ. Sau đó cha cậu ta phát hiện tâm lí bà không ổn, muốn trốn đi thì bị giam lại, cả đời chỉ có thể chịu đựng yêu thương nồng nhiệt của người vợ bất đắc dĩ.

Trong lòng tôi thầm nghĩ, hóa ra trên đời này cũng có một người đàn ông xui xẻo như mình.

Có lẽ đây là quả báo do ăn ở không tốt chăng?

Đêm đi ngủ, Lam Ngọc ôm lấy tôi, hiếm khi lộ ra vẻ mặt buồn bã, nói nhỏ bên tai:

"Dù có với nhau hai người con, sống chung hơn hai mươi năm, nhưng em biết cha không yêu mẹ, chỉ là sợ hãi nên mới phải nghe lời, cha luôn muốn trốn đi. Em không thích như vậy, em muốn có được anh, em cũng muốn anh yêu em."

Tôi yên lặng không lên tiếng.

Kì thật tôi cũng có thích cậu, cũng dần ỷ lại hơn, nhưng ai dám chắc sau này sẽ như vậy. Tôi không thích bị giam giữ, tôi...nói đúng ra, tôi sợ sau này Lam Ngọc sẽ trở nên t/âm th/ần như mẹ mình, nh/ốt tôi lại.

Lam Ngọc vẫn quấn lấy tôi. Ở cạnh tôi, cậu ta hoàn toàn thả lỏng không đề phòng gì, mắt díp lại buồn ngủ, trước khi ngủ còn nói khẽ:

"Anh không thích em chỗ nào em sẽ sửa, em sẽ không làm anh sợ hãi mà..."

Tôi do dự hồi lâu, vươn tay ôm lấy cậu.

Lam Ngọc hạnh phúc rúc vào ng/ực tôi, an tâm chìm vào giấc ngủ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia giả thức tỉnh rồi

Chương 47
Kiếp trước, tôi vô tình biết được mình chỉ là thiếu gia giả bị ôm nhầm, còn thiếu gia thật sự là Lục Thanh - bạn cùng bàn từng bị tôi bắt nạt suốt bao năm. Tôi nhìn thấy cậu ta chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng có thể giành được sự chú ý của người mà tôi hằng ngưỡng mộ. Tôi cũng nhìn thấy cậu ta bị tôi đá ngã, chỉ có thể liếm giày tôi, hèn mọn như một con chó. Thế nhưng khi thân phận đảo ngược, tôi lại trở thành kẻ thua cuộc thảm hại, nằm co quắp trên giường bệnh lạnh lẽo. Số tiền trên người chỉ đủ chi trả cho đêm cuối cùng. Nhận được tin Lục Thanh đính hôn với người mà tôi sùng bái nhất, ngay khoảnh khắc trút hơi thở cuối cùng…. Tôi đã thề. Nếu còn có cơ hội làm lại, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ dây dưa với cặp đôi khốn kiếp đó nữa.
614
7 Miên Miên Chương 12
9 Không chỉ là anh Chương 17
12 Cấm Kỵ Dân Gian Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm