Vài b.í.m tóc kiểu đuôi sam nhỏ được hình thành trong tay tôi. Suốt quá trình đó, Tống Tây im lặng nhìn tôi, dì cũng không hối thúc, chỉ sau khi tết xong mới khen ngợi một tiếng: “Tết đẹp thật đấy! Con gái à, sau này nếu có thời gian, con đến giúp Tây Tây chải đầu nhé?”

Nghe giọng nói dịu dàng của dì, tôi xúc động đến đỏ hoe cả mắt. Đã lâu lắm rồi tôi không được nghe ai khen ngợi mình như thế.

Hồi lớp 10, tôi học giỏi nên còn được nghe thầy cô và bạn bè khen ngợi, nhưng đến lớp 11, áp lực học tập tăng lên, cộng thêm ảnh hưởng tiêu cực cực lớn từ bệ/nh trầm cảm, điểm số của tôi tụt dốc không phanh. Từ đó, ánh mắt thầy cô cũng trở nên lạnh nhạt.

Tôi đã cố gắng liều mạng, chỉ mong mọi người xung quanh có thể yêu thương tôi nhiều hơn một chút, dù chỉ là một chút thôi.

Không ngờ, sự quan tâm mà tôi hằng mong cầu lại nhận được ngay trong trò chơi kinh dị.

“Cháu cảm ơn dì!” Mắt cay xè, không biết từ lúc nào mũi cũng nghẹt lại, tôi cố gắng kìm nén không để nước mắt rơi. Em trai tôi bảo tôi khóc trông x/ấu lắm, tôi không thể để mình x/ấu trước mặt họ được.

Trên bàn không ít món ăn, nhưng tôi chỉ gắp duy nhất món rau xanh trước mặt mình để ăn.

Tống Tây rướn người: “Sao lại chỉ ăn mỗi món này thôi? Ăn tôm đi!”

Dì cũng gắp một miếng thịt vào bát tôi: “Ăn nhiều thịt vào, đang tuổi lớn mà!”

Mũi tôi ngày càng cay, chỉ đành vùi đầu vào ăn cơm để kìm nén cơn xúc động muốn khóc. Tất cả các món trên bàn tôi đều đã nếm thử một chút, ngoại trừ món sườn xào chua ngọt kia.

Tống Tây cắn miếng sườn lớn, nói: “Ngon lắm, chị không nếm thử thật à?”

Tôi phân vân hồi lâu, r/un r/ẩy đưa đũa ra, nhưng khi vừa chạm vào miếng sườn thì bị dì giữ lại: “Thôi, Tiểu Nghênh ăn món con thích là được rồi!”

4.

Ăn xong, dì đưa cho tôi một chiếc khăn quàng cổ, dặn dò: “Trời lạnh rồi, ra ngoài nhớ giữ ấm nhé!”

Còn Tống Tây thì dựa vào tường: “Chị thật sự không muốn ở chung với em sao? Em có thể cho chị chơi đừa tóc nửa tiếng đấy!”

Nhìn thấy thông báo hệ thống [Xin vui lòng lập tức quay về phòng 404!], tôi mỉm cười từ chối cô bé.

Lúc tôi ra ngoài, hai người chơi kia đã không còn ở đó. Tôi cất đồ ăn đã gói lại, xoay người vặn mở cửa phòng ký túc xá số 404. Cảnh tượng bên trong làm tôi gi/ật mình!

Chỉ thấy người chơi có ID Nghịch Lân đang nằm trong vũng m/áu, trên đầu cắm một chiếc rìu đã hoen gỉ. Anh ta trợn mắt, tròng mắt gần như muốn nhảy ra khỏi hốc, mặt mày dữ tợn, g/ầy gò hốc hác. Nếu không nhờ cái ID màu xám trên đầu, có lẽ tôi đã không nhận ra.

“Mày chưa ch*t?” Trong góc, người chơi ID Vô Song lảo đảo bò tới.

Hóa ra, vì tôi im lặng quá lâu, họ tưởng tôi đã bị q/uỷ g.i.ế.c rồi. Nghịch Lân không nhịn được đã gõ cửa phòng 402, và bị c.h.é.m c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Vô Song không dám đi nữa, chỉ có thể co ro trong phòng chịu đựng cơn đói, giờ đã đói đến mức bụng dán vào lưng.

“Tôi mang đồ ăn đến cho anh.” Tôi mở túi ra, bên trong có hai hộp đựng thức ăn. Một hộp đựng cơm trắng và rau xanh, một hộp đựng sườn xào chua ngọt.

Dì chỉ cho phép tôi gói mang đi hai món này.

Dì cười và nói: “Con gái, con đã chọn cho hắn ta rồi, đúng không?”

Không đợi tôi kịp đưa đồ ăn tới, Vô Song đã lao đến cư/ớp lấy.

Tôi nhắc nhở: “Đừng ăn món sườn xào chua ngọt, đó là thịt người.”

Vô Song mặc kệ, ngấu nghiến ăn: “Mặc kệ là thịt gì, hôm nay ông đây phải nếm thử mùi vị thịt người thế nào!”

Kênh bình luận: [Thằng ranh, mày đang tìm đường ch*t!]

[Nhạc bi tráng có thể tấu lên sớm rồi đấy.]

[Dám không nghe lời chị Nghênh, tao thấy mày sống quá dai rồi!]

[Lời hay khó khuyên con q/uỷ phải ch*t.]

[Lúc trước còn thấy gã này cẩn thận, giờ xem ra, ng/u không thể tả!]

Vô Song ăn uống nhồm nhoàm, mồm miệng dính đầy dầu mỡ, miệng không ngừng chép chép. Có thêm sức lực, hắn ta bắt đầu vênh váo với tôi: “Con ranh thối, bắt ông đây phải chờ đồ ăn lâu thế, chờ ông đây ăn xong sẽ xử lý mày ngay!”

Tôi nhìn những mảng thi ban màu tím đỏ đang lan rộng trên mặt hắn ta, lặng lẽ lùi lại hai bước.

“Mày đang có cái vẻ mặt gì đấy? Có phải đang coi thường ông đây không? Ông đây… Á…” Nói được nửa chừng, Vô Song đột nhiên bóp cổ họng mình, mặt đỏ tía tai.

Một bàn tay trắng bệch xuyên thủng cổ họng hắn ta thò ra, lòng bàn tay ngửa lên úp vào mặt hắn, l/ột phăng cả lớp da mặt ra!

Tôi nhắm ch/ặt mắt, vùi mặt vào chiếc khăn quàng cổ mà dì tặng, tim đ/ập lo/ạn xạ.

Một luồng gió lạnh rít lên từ trên đầu tôi. Dù không nhìn thấy, nhưng tôi có cảm giác mãnh liệt - bàn tay đó đang ở ngay trước mặt tôi.

Một lúc lâu sau, cảm giác âm u đó mới tan biến, tôi ngẩng đầu lên, chỉ còn thấy một cái x/á/c bình thường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Omega không được yêu thích

Chương 27
Hai giờ sáng. Tiếng "tít" nhẹ của khóa vân tay vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch đến rợn người trong căn biệt thự. Tôi vẫn chưa ngủ, nằm nghiêng trên giường, đăm đăm nhìn vào ánh đèn ngủ vàng vọt đặt nơi đầu tủ. Cánh cửa bị đẩy ra, một mùi hương hỗn tạp giữa rượu, thuốc lá và hoa dành dành xộc vào mũi, nồng nặc và rẻ tiền như loại tinh dầu kém chất lượng. Đó là mùi tin tức tố của một Omega nào đó, ngọt đến phát ngấy, khiến tôi buồn nôn. "Vẫn chưa chết à?" Nghiêm Thiệu tùy tiện ném chiếc áo khoác xuống sàn, cà vạt nới lỏng xộc xệch. Hắn chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng vào phòng tắm. Tôi ngồi dậy. Với tư cách là một "công cụ liên hôn hoàn hảo" được nhà họ Thẩm dày công nuôi dưỡng suốt mười năm qua, lúc này tôi nên làm gì đây? Tôi thuần thục tung chăn, chân trần dẫm lên thảm, nhặt áo khoác của hắn lên treo gọn gàng. Sau đó xuống lầu pha một ly nước mật ong ấm, mang lên đặt ở đầu giường. Mọi động tác đều trôi chảy như nước chảy mây trôi, không một chút cảm xúc dư thừa. Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy ào ào, xen lẫn tiếng nghêu ngao hát lạc tông của Nghiêm Thiệu. Tâm trạng hắn có vẻ khá tốt. Xem ra đêm nay "bé người tình" mùi hoa dành dành kia đã hầu hạ hắn rất thỏa mãn. Tôi nhìn mình trong gương. Làn da trắng sứ, cổ cao thanh tú. Một Omega cấp S, vật báu cực phẩm mà giới thượng lưu thành phố A đều phải công nhận. Vì gương mặt này, vì cái mác cấp S này, đôi vợ chồng mang danh cha mẹ nhà họ Thẩm đã đưa tôi về từ cô nhi viện, không tiếc tiền đổ vào đầu tư. Lễ nghi, nghệ thuật, thậm chí là cả "giường chiếu thuật", không thứ gì là không học. Kết quả thì sao? Bán cho nhà họ Nghiêm để đổi lấy khoản đầu tư ba trăm triệu, cùng một gã chồng phế vật coi tôi như máy đẻ.
2.92 K
2 Ôm trăng Chương 19
4 50 tệ gọi ba Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm