Mang thai con của Kim chủ Alpha

Chương 2

28/01/2026 18:02

Khi tỉnh dậy, tôi đang nằm trong căn phòng dưới tầng hầm.

Ba năm nay, sau mỗi lần trấn an, Hoắc Kiêu tỉnh táo lại sẽ ném tôi ra ngoài. Chưa từng có ngoại lệ.

Hoắc Kiêu gh/ét tôi, dù tôi đã theo anh ba năm.

Anh là người cực kỳ kỷ luật, gh/ét bỏ mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát, ví như pheromone không chịu nghe lời anh.

Vì rối lo/ạn pheromone, kỳ mẫn cảm thường xuyên bộc phát, anh trở nên mất kiểm soát, dễ nổi gi/ận, từ con người biến thành con thú chỉ biết giải tỏa d/ục v/ọng.

Anh rõ ràng là Alpha đừng đầu Thượng Kinh, người thừa kế tương lai của nhà họ Hoắc, lẽ ra phải ngạo nghễ trên cao tựa như mây trên trời.

Còn tôi, chỉ là Omega tần tảo mưu sinh, thấp hèn như bụi đất, không đáng lên mặt bàn, tựa bùn đất dưới chân.

Đáng lẽ chúng tôi không nên có giao điểm.

Sai lầm bắt đầu từ ngày xưa, vì tranh chấp làm ăn, Hoắc Kiêu khi còn nhỏ từng bị b/ắt c/óc,

bị tiêm rất nhiều loại th/uốc.

Một số loại vẫn còn ẩn náu trong cơ thể, lẩn tránh mọi xét nghiệm, mãi đến năm anh hai mươi tuổi mới bùng phát toàn diện.

Th/uốc ức chế trước đây không còn tác dụng, cũng chẳng ai xoa dịu được anh, bởi anh bài xích mọi pheromone.

Cho đến khi họ phát hiện ra tôi.

Báo cáo cho thấy, độ tương thích pheromone của chúng tôi là 100%.

Lúc ấy, tôi vừa b/án m/áu xong ở b/ệnh viện chợ đen.

Mẹ tôi suy thận, tôi v/ay mượn khắp nơi, làm cùng lúc mấy việc để ki/ếm thêm tiền.

Nhưng vẫn không đủ.

B/ệnh viện thông báo nếu tuần sau không nộp đủ tiền, họ sẽ ngừng lọc m/áu.

Không còn đường lui, tôi nhìn thấy tờ rơi b/án m/áu trong nhà vệ sinh công cộng.

Ngoài m/áu, nơi đó còn m/ua cả thận.

Tôi nghĩ, nếu người nhà họ Hoắc không tìm đến, có lẽ tôi đã đi đến bước đó.

Tôi nhớ như in lúc bước ra từ lò mổ chui, mưa như trút nước.

Không mang ô, tôi chạy vội đến chỗ làm thêm, cuống cuồ/ng chạy trên đường.

Nước mưa hòa với nước mắt chảy vào miệng, mặn chát.

Thay đồng phục xong, tôi nhìn bóng mình trong kính, khuôn mặt tái nhợt, tóc ướt dính sát, g/ầy trơ xươ/ng như m/a nước thảm hại.

Quản gia xuất hiện đúng vào lúc đó.

Ông ta đứng ngoài cửa, đưa hợp đồng và đề nghị nhà họ Hoắc sẽ chi trả mọi viện phí cho mẹ tôi, cộng thêm một trăm nghìn tệ mỗi tháng.

Đổi lại, tôi phải làm "công cụ trấn an" cho Hoắc Kiêu trong ba năm, bất kỳ lúc nào anh cần.

Tôi không có lý do từ chối.

Lần đầu gặp tôi, Hoắc Kiêu nhíu mày.

Tôi biết, vị thiếu gia này chưa từng tiếp xúc với loại người từ xóm nghèo như tôi.

Bản thân tôi bốc mùi nghèo khổ, miếng dán ức chế sau gáy cũng thuộc loại rẻ tiền nhất, tuyến thể sưng đỏ vì dị ứng.

Tôi thấp hèn như kiến, anh chẳng thèm để mắt.

Khi còn tỉnh táo, anh chưa bao giờ nhìn thẳng tôi.

Chỉ tiếc pheromone của anh chỉ nhận mỗi mình tôi, tôi là liều th/uốc duy nhất trong kỳ mẫn cảm của anh.

Lần xoa dịu đầu tiên, anh suýt đá/nh dấu vĩnh viễn tôi.

Những lần sau đó, anh luôn đeo dụng cụ chống cắn trước.

Anh sợ phải vướng bận cả đời với tôi.

Hoắc Kiêu c/ăm gh/ét căn b/ệnh của mình.

Anh gh/ét việc kh/inh thường tôi nhưng buộc phải chọn tôi.

Anh gh/ét chuyện chúng tôi chẳng yêu nhau nhưng pheromone lại khớp đến lạ.

Anh gh/ét từng giây phát giao hợp giữa chúng tôi.

Tóm lại, anh gh/ét tôi.

...

Đang mơ màng, cánh cửa hé mở, ló ra mái đầu bù xù.

Chu Lâm bưng khay đồ ăn bước vào: "Anh Diệp Thanh, em mang cơm tới đây."

Cậu ta là người duy nhất trong nhà họ Hoắc sẵn lòng nở nụ cười với tôi.

Tôi cố chống dậy nhưng thất bại.

Dù đã bôi th/uốc, toàn thân tôi vẫn ê ẩm.

Như bị xe tải cán qua, xươ/ng cốt rời rạc, cử động nhẹ cũng đ/au x/é th!t.

Chu Lâm ngồi bên giường, nhìn những vết tích trên người tôi, bỗng khóc thút thít.

"Anh Diệp Thanh, em thấy anh khổ quá."

Những người khác nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, nhưng tôi thấy rõ sự kh/inh miệt trong đó.

Chỉ có Chu Lâm thực lòng thương xót tôi.

Tôi từng nhắc mình hàng vạn lần, tôi là món hàng được m/ua về, mà hàng hóa thì không cần nhân phẩm.

Vậy nên đừng bận tâm.

Giờ đây bất ngờ được đối đãi như con người, trong lòng tôi chợt chua xót.

Tôi lắc đầu, thành thật nói: "Đừng thương hại anh, anh đã may mắn lắm rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

An Lan Năm Tháng

Chương 18
Ta và Cố Trường Ninh là cặp phu thê nổi tiếng nhất kinh thành vì... ghét nhau như nước với lửa. Chỉ vì năm đó, hắn cho rằng ta lấy viên thuốc cứu mạng của hắn để cứu bạch nguyệt quang. Mà ta... lại đưa cho hắn một viên thuốc giả. Sau khi thành thân, hắn ngày ngày lưu luyến chốn thanh lâu kỹ quán, còn ta thì thẳng tay giết sạch những hồng nhan tri kỷ của hắn. Ta hành xử ngang ngược, không biết phép tắc, hắn liền công tư phân minh, dâng tấu buộc tội ta trước triều đình. Khó khăn lắm mới chờ được đến ngày hắn chết. Ta vui vẻ hẹn các tỷ muội đánh mạt chược, nào ngờ thua sạch cả một buổi chiều. "Không chơi nữa! Các người ai cũng giỏi quá!" "Chẳng bù cho Cố Trường Ninh, từ nhỏ đến lớn lần nào chơi cũng thua ta." Các vị phu nhân nhìn nhau đầy khó hiểu. "Công chúa đùa rồi. Kinh thành này ai mà chẳng biết tài đánh bài của phò mã đứng đầu thiên hạ?" Ta sững người. Quân bài trên tay bỗng rơi lả tả xuống đất. Đến khi mở mắt lần nữa... Ta đã quay về một tháng trước khi thành thân với Cố Trường Ninh. Thị nữ hùng hổ hỏi: "Điện hạ, hôm nay chúng ta định dạy dỗ con hồ ly tinh kia thế nào?" Ta mỉm cười, khẽ lắc đầu. "Không cần nữa." "Đưa thuốc cho cô ta đi." "Đưa viên thuốc thật."
4.68 K
4 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 375: Trong Núi Không Biết Tháng Năm
8 Phúc lợi công ty Chương 18.
10 Núi con gái Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi chỉ trích tra nam, tôi thực sự trở thành anh hùng bàn phím

Chương 7
Giới thiệu: Nữ chính vì bênh vực bạn thân mà buông lời mắng nhiếc một người có tầm ảnh hưởng trên mạng, không ngờ đối phương lại trượt chân ngã dẫn đến trọng thương một cách kỳ lạ, khiến cô bị cư dân mạng gán mác "anh hùng bàn phím". Cứ ngỡ chỉ là sự trùng hợp, nhưng hàng loạt sự việc như bê bối của tổng tài, nam sinh đại học bỗng chốc béo phì liên tiếp xảy ra, mọi bằng chứng đều chĩa mũi dùi về phía cô. Ngay tại phòng hòa giải khi sắp đặt bút ký vào bản nhận tội, cô chợt phát hiện ra sơ hở mấu chốt – hóa ra tất cả không phải là lời nguyền, mà là cái bẫy liên hoàn được người bạn thân Chu Nhuệ giăng ra một cách tinh vi, phối hợp cùng quản lý và công ty quan hệ công chúng vì mục đích tư lợi và lưu lượng truy cập. Một cuốn tiểu thuyết trinh thám về bạo lực mạng, sự phản bội trong tình bạn và những toan tính lòng người, đưa bạn chứng kiến sự thật dần phơi bày dưới ánh mặt trời.
Kinh dị
Tình cảm
17
Bọ ngựa cái Chương 9