Đào hoa nguyên đẫm máu

Chương 20

17/07/2024 15:13

Tôi cố nén cơn buồn nôn, hỏi: “Vậy người lái đò, là ông à?”

“Là tôi. Cô không hề nghi ngờ chút nào mà đã bị tôi lừa lên đò. Bé à, cô thật sự ng/u ngốc đến đáng thương, ha ha! Thế nhưng, đây chính là duyên phận, ha ha! Ha ha!”

Tôi nghiến răng nghiến lợi.

Nào ai ngờ lại có sự trùng hợp như vậy? Nơi tôi phải đến dạy học vốn là làng Dương Gia, “người” trong ngôi làng m/a này cũng vừa hay đều họ Dương! Tròn hai tháng, tôi hoàn toàn không nhận ra chút bất thường nào!

Bọn chúng giả vờ thật giống người!

“Tôi quyết định để cô thay thế vị trí của Uông Ánh Nguyệt.” Một “dân làng” tiếp theo nói: “Làng chúng tôi có 300 người, không thể nhiều hơn một người, cũng không thể thiếu mất một người. Mỗi lần có người mới tới sẽ buộc phải vứt một người cũ, đây là quy tắc.”

“Uông Ánh Nguyệt kia chỗ nào cũng tốt, chỉ là chân ngắn quá, dáng có hơi lùn. Cho dù vẻ ngoài xinh xắn nhưng thời gian qua đi, tôi cũng thấy hơi phai sắc.”

“Ông đã làm gì cô ấy?” Tôi căng thẳng hỏi.

“Thả xuống cống.”

“Xuống cống? Ở đâu?”

“Con sông trước mặt cô chính là cống nước của tôi.” Nó cười nói: “Nhìn chán, chơi ngấy, lần lượt ch/ặt đ/ứt chân tay ném vào đó. Thích ai thì giữ lại toàn thây, để bọn chúng tự ch*t đuối, chà, không phải cô đều đã thấy rồi sao?”

Tôi sợ hãi nhìn dòng sông m/áu trước mặt, cả người run lên.

Vốn nghĩ những x/á/c ch*t trong dòng sông này đều là ảo cảnh bọn chúng tạo ra, không ngờ rằng nó lại thật sự tồn tại!

“Tôi đã nói rồi, chúng ta ở đây mãi mãi là cùng một ngày. Thế nên, thứ vứt đi vẫn là sẽ xuất hiện trong sông cùng một thời gian. Đừng sợ, chỉ cần thiết lập đơn giản, những thứ bẩn thỉu này sẽ được che đi mất thôi. Nhìn kìa!”

Tôi chớp mắt.

M/áu tươi và x/á/c ch*t lập tức biến mất không thấy đâu.

Trong dòng nước trong vắt chỉ phản chiếu ánh sáng đỏ rực nhấp nhô theo từng gợn sóng.

“Để tráng gây ra bóng m/a tâm lý cho những người thời nhà Hán vô tội.” Một “dân làng” nói: “Tôi đã đặt các lối thoát nước ở thời đại khác nhau.”

“Những thứ bẩn thỉu đó sẽ chui ra từ lỗ cống vào những năm khác nhau. Uông Ánh Nguyệt ra ngoài năm 2021, Dương Liễu ra ngoài năm 2022... còn có nhiều lắm, nhưng tôi không nhớ nổi.”

“Bọn chúng được người có lòng an táng, bị cảnh sát giải phẫu, bị người rừng nướng ăn, hay bị khủng long nhét kẽ răng. Tất cả đều dựa vào ý trời! Ha ha! Ha ha!”

Tôi mở to mắt nhìn dòng sông ch*t chóc.

“Trì Tiểu Du, tôi biết cô muốn chạy. Cô hãy từ bỏ việc này đi, cô sẽ không trốn được đâu.”

“Dòng sông này là một vòng tròn hoàn chỉnh, cho dù cô bơi về phía thượng du hay là đi về phía hạ du, cuối cùng vẫn sẽ quay lại điểm ban đầu giống như vòng mobius, cô không muốn trở thành con kiến nhỏ tội nghiệp đó đâu nhỉ?”

“Ở lại đây với tôi.”

Những “dân làng” này lần lượt đứng dậy, vây xung quanh thành một vòng tròn lớn, từng bước ép sát tôi tựa như zombie bao vây thành.

“Ở lại đây với tôi.”

“Ở lại đây với tôi.”

“Ở lại đây với tôi.”

...

Bọn họ đều nở nụ cười đồng nhất, đồng thanh nói.

Tôi sợ đến mức suýt ngất xỉu.

Nhưng vẫn cố gắng duy trì lý trí, gắng gượng nói: “Được được được! Tôi có thể ở lại đây với ông! Nhưng tôi có một điều kiện.”

Bọn họ dừng bước, nhìn thẳng vào tôi.

“Tôi muốn ra ngoài một lần! Chỉ một lần! Tôi phải gọi điện thoại nói cho bố mẹ một tiếng, bọn họ không tìm được tôi chắc chắn rất lo lắng. Có một số chuyện tôi muốn giải quyết, được không?”

Tôi hạ quyết tâm, muốn nghĩ cách để Dương Đồng đưa tôi ra ngoài.

Chỉ cần quay lại thế kỷ 21, đến nơi có thể gọi điện thoại, tôi chắc chắn có thể tìm được cơ hội. Khi đến lúc tôi lập tức chui vào trong đám người, ông ta sẽ không bắt được tôi!

“Được không? Làm ơn đó!” Tôi giả vờ đáng thương, cúi đầu nói.

Nhưng bọn chúng đột nhiên ngừng nói chuyện.

Vẻ mặt tươi cười đông cứng trên những gương mặt giả, cơ thể cũng cứng đờ bất động.

“Này! Được không?”

“Được không?”

“Được không?”

Tôi nói đi nói lại.

Nhưng bọn chúng vẫn không trả lời.

“Rốt cuộc được hay không?”

...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tổng tài độc đoán yêu tôi

Chương 16
Người anh em tổng tài của tôi… vậy mà lại thoát ế rồi. Là đứa bạn phú nhị đại ăn chơi trác táng bên cạnh một tổng tài cuồng sự nghiệp, đương nhiên tôi là người đầu tiên gào lên đòi gặp “chị dâu”. Trong phòng riêng, tôi vừa chọc cho “chị dâu” cười được một cái, thì thằng bạn thân đã dùng ánh mắt âm trầm nhìn tôi chằm chằm. Tôi ngẩn người một giây rồi nảy số ngay: Ồ, ghen rồi chứ gì, tôi hiểu mà! Tổng tài bá đạo mà! Yêu vào là não tàn một tí cũng bình thường thôi! Đang định trêu chọc một câu thì đã bị hắn đè nghiến xuống sofa: “Cậu chưa từng dỗ tôi như vậy.” Tôi sốc đến mức trợn tròn cả mắt. Không phải chứ người anh em, ông... Đối tượng của ông còn đang ngồi lù lù bên cạnh kia kìa! Chị dâu ơi! Chị lên tiếng đi chứ chị dâu ơi!
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1,000
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?