Trừ Cố Cơ, bốn người còn lại đều mang vẻ mặt phức tạp, lại còn liếc nhìn nhau.

Sau bữa tối, mẹ Cố nắm tay tôi dắt lên lầu.

"Mạc Mạc, từ trước khi con về nhà mẹ đã chuẩn bị mấy phòng rồi, con xem thích căn nào?"

Yêu cầu của tôi về phòng không nhiều, chỉ cần trong đó đặt vừa chiếc giường của tôi là được.

Nhưng sau khi xem qua mấy căn phòng trang trí màu hồng nũng nịu, tôi mới nhận ra thực ra phòng mình cũng không cần nhiều thứ đến thế.

Thế là khi đi ngang qua một phòng bài trí đơn giản, tôi dừng bước.

"Chọn phòng này đi."

"Không được!"

Bố Cố và mẹ Cố đồng thanh phản đối.

Tôi không hiểu, "Tại sao ạ?"

Hai người lúng túng nhìn nhau.

"Phòng này quá nhỏ."

"Phòng này không hợp với con."

Đúng lúc Cố An Dư không sợ chuyện lớn, cất tiếng giải thích:

"Chị gái, mặt đối diện căn phòng này chính là phòng ngủ của anh cả."

Tôi nhìn về phía mẹ Cố, bà tránh ánh mắt tôi một cách áy náy.

Tôi hiểu chuyện, mỉm cười: "Vậy em chọn phòng khác vậy."

Cuối cùng, tôi chọn một phòng khá hẻo lánh.

Trong tất cả các phòng trống, nó cách xa phòng Cố Cơ nhất.

Hai phòng thậm chí còn không cùng tầng.

Một phòng ở tầng hai, một phòng ở tầng bốn.

Trừ khi Cố Cơ mộng du hoặc cố ý tìm tôi, bằng không hắn không thể nào đi ngang qua phòng ngủ của tôi.

"Tôi đi trước đây."

Cố Cơ - người vẫn im lặng bấy lâu - đột nhiên lên tiếng.

Tôi nhìn hắn bước về phía mình, rồi lạnh lùng bước vòng qua người tôi.

"Dự án trọng điểm phát sinh vấn đề, cần xử lý gấp. Tôi tối nay có lẽ không về."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm