Gửi Lá Phong Qua

Chương 6.1

24/12/2024 15:15

-6-

"Ôi trời ơi! Chị tác giả yêu thích của em hôm nay ra truyện mới mà còn đăng thẳng 40 chương!!!"

Hạ Chi Hàn tay cầm iPad, phấn khích nhảy bật khỏi sofa.

Hạ Chi Nam liếc cô em một cái.

"Anh không thể hiểu nổi cảm giác này đâu, hu hu hu."

"Anh không hiểu."

Hạ Chi Nam ngồi trên ghế làm việc, đang lật xem tài liệu, đáp lời lạnh nhạt:

"Chỉ những cô gái ngây thơ mới thích mấy tiểu thuyết ngôn tình."

"Không hiểu rõ thì đừng phán xét! Anh còn chưa đọc sao biết tiểu thuyết ngôn tình không hay?"

"Nhìn cái cách em cười ngớ ngẩn trên đường về, dùng ngón chân cũng đoán được đó là mấy thứ vô bổ."

Hạ Chi Nam ngừng một chút, lại nói:

"Anh thật tò mò, sao em tìm được mấy thứ linh tinh này khi ở nước ngoài?"

"Anh còn dám coi thường sở thích của em, em sẽ không thèm nói chuyện với anh nữa!!"

Hạ Chi Hàn kéo tấm chăn nhỏ in hình hoạt hình trùm kín người.

"Được, anh không phản đối."

Hôm đó giống như tôi sống trong mơ vậy. Tôi chỉ biết mình đã đi/ên cuồ/ng gõ bàn phím.

Viết đến đêm thì kiệt sức.

Tại sao tôi lại dốc sức như vậy?

Chủ yếu là vì vị đại gia hạng nhất của cuốn tiểu thuyết trước đã bắt đầu theo dõi cuốn mới của tôi.

Với một tác giả đã có lượng fan ổn định như tôi, mở truyện mới sẽ không đến nỗi bị hắt hủi.

Nhưng để thu hút được một fan "chịu chi" như đại gia này theo dõi truyện mới thì rất khó.

Dẫu sao, mỗi người một gu, tôi không thể đảm bảo rằng vị đại gia này thích tất cả các cuốn sách của tôi.

Nhưng hiện tại, vị đại gia này không chỉ ủng hộ cuốn mới mà còn tặng rất nhiều quà.

Đúng là tiền chính là động lực, không thể không gõ thêm 10.000 chữ nữa để đại gia vui lòng!

"An Hân ngẩng đầu nhìn về phía Cố Trác, ánh đèn đường vàng ấm rọi xuống gương mặt nghiêng hoàn mỹ của anh. Nốt ruồi nhỏ dưới xươ/ng gò má của anh rõ ràng như vậy, khiến cô không khỏi thầm nghĩ, dưới vẻ đẹp của tổng giám đốc Cố, ngay cả một nốt ruồi cũng như hổ thêm cánh."

Hạ Chi Hàn ngẩng đầu lên, đúng lúc ánh sáng từ cửa sổ sát đất rọi vào, soi lên gương mặt nghiêng của Hạ Chi Nam.

Cũng giống như vậy, dưới xươ/ng gò má của anh có một nốt ruồi nhỏ. Nhưng cũng giống như vậy, nốt ruồi ấy chẳng hề làm giảm đi vẻ điển trai của anh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Nhan Tự Hồi Thời

Chương 16
Cả một đời này, kẻ tính toán mưu sâu chước hiểm đến tận cùng, chính là Thẩm Hàn Chu. Thế nhưng người hủy hoại giang sơn, cơ nghiệp, khiến tình nghĩa vợ chồng trở mặt thành thù, lại là ta. Ta ghen ta hận vì thứ tình yêu của hắn dành trọn cho kẻ chiếm đoạt vinh hoa phú quý của ta suốt hơn mười năm — vị giả thiên kim kia. Ta hận đến mất trí. Hận đến mức hại chính muội muội thanh mai trúc mã của mình trở thành kẻ ngây dại. Lại càng hận bản thân làm ác quá nhiều, khiến cả nhà họ Thẩm phải chịu họa diệt môn. Thế nhưng cuối cùng, người quỳ trên thềm ngọc trước điện rồng, bệnh nặng hấp hối, lại vẫn là hắn. Dùng chính mạng sống mình, đổi cho ta một con đường sống. Hắn nói: “Khương Nhạn Nguyệt, nếu thời gian có thể quay ngược.” “Ta thà rằng ngày đó chưa từng đưa tay về phía nàng.” Mở mắt lần nữa, ta trở về năm ấy, lúc vừa được nhận lại thân phận, bước chân vào phủ Thượng thư. Người đàn ông trước mắt vẫn còn non trẻ, ánh mắt ôn hòa, nét mặt dịu dàng. Thẩm Hàn Chu. Lần này, ta sẽ buông tha cho ngươi.
Cổ trang
Ngôn Tình
Ngược luyến tàn tâm
0