Anh lại định nói tôi đi ngủ với người khác sao?

Ch*t ti/ệt, trong mắt anh tôi là người dễ dãi đến thế ư?

Dù chúng tôi đã trở thành bạn tình nhưng tôi chỉ ngủ với mỗi anh thôi. Anh đã có người mình thích rồi, còn quản một người bạn tình cũ làm gì nhiều thế?

Nét mặt tôi cũng lạnh lùng đi. "Tổng giám đốc Hoắc, giờ là tan làm rồi, ai vào phòng tôi, vào làm gì, không cần phải báo cáo với anh chứ?"

Anh bị chặn họng, vẻ mặt không được tự nhiên. "Xin lỗi, tôi đã vượt quá giới hạn."

Sau khi Hoắc Cẩn Xuyên đi ra, tiếng mở cửa bằng thẻ vang lên từ phòng bên cạnh.

Hóa ra anh ở ngay cạnh phòng tôi.

Bị Hoắc Cẩn Xuyên làm phiền thế này, tôi tỉnh rư/ợu hẳn, cơn buồn ngủ cũng tan biến.

Hôm sau khi đồng nghiệp còn chưa dậy, tôi đã lái xe về nội thành.

Thời gian trước tôi nói dối Hoắc Cẩn Xuyên rằng có bạn kết hôn, mời tôi làm phù rể.

Không ngờ lời nói dối đó lại thành sự thật. Bạn cùng phòng đại học Dư Dương kết hôn, mời tôi làm phù rể.

Dư Dương chính là chàng trai thẳng tôi từng thầm thích. Nửa năm trước mới thoát ế, giờ đã cưới vì có bầu. Tốc độ này nhanh như tên lửa vậy.

Trước đây tôi từng tưởng tượng khi cậu ấy kết hôn tôi sẽ rất đ/au khổ, có lẽ còn muốn nhảy lầu. Nhưng khi đến ngày đó thật, cảm giác lại rất bình thản.

Tôi thật lòng vui cho cậu ấy, và chân thành chúc phúc. Tôi mặc đồ phù rể, nhìn Dư Dương và cô dâu đọc lời thề và trao nhẫn.

Lúc này, tôi bỗng nhiên nhớ đến Hoắc Cẩn Xuyên không báo trước.

Tôi bừng tỉnh như được khai sáng. Tôi đã thích Hoắc Cẩn Xuyên rồi. Vì thế hôm qua ở khu nghỉ dưỡng nghe anh nói có người mình thích, tôi mới đ/au lòng đến vậy.

Tôi thở dài. Hay là đi chùa cầu bái?

Còn ai khổ hơn tôi không? Vừa phát hiện mình thích ai đó thì đã chắc chắn thất tình rồi.

Sau đám cưới, tôi trở về nhà với tâm trạng nặng trĩu.

Vừa bước ra khỏi thang máy tôi đã thấy một bóng đen. Suýt nữa thì đ/au tim mất.

Giây tiếp theo, đèn hành lang bật sáng. Tôi nhận ra bóng đen đó chính là Hoắc Cẩn Xuyên - người đang nhảy nhót trong đầu tôi lúc này.

Tôi trấn tĩnh lại hỏi: "Tổng giám đốc Hoắc, sao anh lại đến đây?"

Sao anh ấy biết tôi sống ở đâu?

"Có vài điều muốn nói với em."

"Sao không nhắn tin?"

"Em không trả lời tin nhắn, cũng không nghe điện thoại tôi."

Tôi lấy điện thoại ra xem, không biết từ lúc nào đã hết pin tắt ng/uồn.

Tôi mời Hoắc Cẩn Xuyên vào nhà.

Anh nhìn tôi nghiêm túc nói: "Giang Lâm, xin lỗi, hôm nay tôi mới biết người tối qua là thực tập sinh mới vào công ty chúng ta."

"Tôi không nên dùng giọng điệu đó với em, cũng không nên suy đoán lung tung."

"Chỉ là tôi đã thích em nên mới cảnh giác quá mức."

Đợi đã, tôi nghe nhầm sao?

Tôi ngẩng đầu nhìn Hoắc Cẩn Xuyên, không chắc chắn hỏi: "Anh nói gì?"

"Giang Lâm, anh thích em."

"Không phải chỉ đơn thuần thích lên giường với em, anh thích con người em, thích tất cả mọi thứ về em."

Ai đó hãy véo tôi đi, nói cho tôi biết đây không phải là mơ.

Hoắc Cẩn Xuyên hôm qua nói có người mình thích, người đó chính là tôi? Tôi sắp ngất rồi.

Hoắc Cẩn Xuyên vẫn tiếp tục: "Em nói thích tách biệt công việc và cuộc sống, nhưng anh phải ở công ty một năm mới về được trụ sở chính."

"Anh không muốn đợi một năm mới tỏ tình với em, hôm đó em nói em chấp nhận yêu đương nơi công sở..."

"Vậy nên, cho anh được theo đuổi em nhé?"

Hạnh phúc đến quá bất ngờ. Mới giây trước còn ở đáy vực, giây sau đã bay lên chín tầng mây.

Tôi hôn Hoắc Cẩn Xuyên một cái.

"Không cần theo đuổi nữa."

"Vì em cũng thích anh."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
3 Áp lực cực cao Chương 13
6 Chồng chung Chương 11
12 Nam Hoa Nổi Danh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm