Chiếc váy hoa oán hận

Chương 2

03/07/2024 17:56

Tôi không dám làm thì mẹ dùng kìm rút móng tay tôi ra, sợ tôi kêu la còn nhét khăn vào miệng tôi.

Tôi đ/au nên chỉ có thể gật đầu.

“Tốn sức như vậy để làm gì, tôi trực tiếp vặn đầu xuống không phải xong rồi sao.”

Bố không còn dáng vẻ đ/au lòng lúc nãy.

Giọng điệu của ông ta giống như chỉ muốn tôi vặn đ/ứt cổ của con gà.

“Ông thì hiểu cái gì, tôi nói rồi, mạng của con bé này cứng, có thể khắc được những vo/ng h/ồn ch*t oan, để nó đích thân làm chuyện này là hợp lý nhất có phải không, bé ngốc?”

Mẹ cười với tôi.

Tôi run lên cầm cập, sau lưng giống như có hai con rắn đang bò vậy.

Tôi không dám phản kháng, bắt đầu đào hố ở bốn góc.

Vừa đào hố xong trời đã bắt đầu mưa.

Tôi lấy rơm từ trong bếp lò ra đắp lên người các em, sợ nước mưa làm ướt các em.

“Người cũng đã ch*t rồi che lại làm cái quái gì, lãng phí củi lửa, làm xong rồi thì ra nấu cơm! Nhanh cái tay lên, bố mày đói rồi, mau ch/ôn bọn chúng đi rồi nhanh đi nấu cơm.”

Mẹ cầm dù, một chân đ/á vào chỗ xươ/ng sườn của tôi.

Tay tôi run lẩy bẩy lôi đống cỏ rơm ra, các em ấy nằm vô cùng ngay ngắn, không có dấu vết của sự giằng co.

Em năm nhỏ nhất cũng chỉ mới đầy tháng giống như một con heo sữa bị th/iêu ch/áy vậy, tôi hoảng hốt hình như vừa nhìn thấy em ấy mở mắt.

“Động tác nhanh lên một chút, đồ phế vật chỉ biết ăn không biết làm.”

Giọng nói của mẹ tôi có chút r/un r/ẩy lại đ/á tôi một cái sau đó quay trở về phòng.

Nước mưa rơi trên mái nhà tạo thành những tiếng lộp bộp giống như tiếng lửa ch/áy ở trong mơ.

“Ha ha ha.”

Tôi đột nhiên nghe thấy tiếng trẻ sơ sinh cười, trong lúc bất chợt hình như nhìn thấy mắt của em năm chớp một cái.

Sau lưng truyền đến tiếng ai đó đạp vào vũng nước vang lên rất nhỏ.

Một bước nhẹ, một bước nặng.

Bả vai của tôi đột nhiên bị người nào đó vỗ một cái, bình thường em hai thích trêu tôi như vậy nhất.

Đầu tôi đột nhiên nặng trĩu, tôi ngã vào trong vũng bùn, ngay đúng cái tay nhỏ bị th/iêu ch/áy của em hai.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta có con dao thiến lợn, ai không nghe lời ta thiến kẻ đó

Chương 13
Giới thiệu: Trần Kiều Kiều xuyên không thành con gái của một đồ tể, năm tuổi học nghề thiến heo, tám tuổi dùng một dao khiến ông nội phải ghi lòng tạc dạ, mười tuổi khiến cha phải tu tâm dưỡng tính, mười sáu tuổi lại trừng trị gã hôn phu lừa hôn. Từ đó, nàng mở tiệm "thiến heo", giúp Lai Đệ thoát khỏi bạo hành gia đình, hỗ trợ tiểu thư họ Lý dạy dỗ gã chồng ở rể, vạch trần chiêu trò thao túng tâm lý cho phu nhân Thừa tướng, thậm chí thâm nhập vào cung đình, phò tá công chúa lên ngôi hoàng đế. Từ chốn thôn quê đến kinh thành, nàng dùng một con dao chém sạch những bất công trên đời, cuối cùng được ban tặng kim bài "Phụng chỉ thiến heo", trở thành một nữ quan huyền thoại. Truyện sảng văn, nữ cường, báo thù lật ngược thế cờ, tình tiết liền mạch, lôi cuốn.
Nữ Cường
19