Tôi rời khỏi nhà thầy với nguyên người đầy dấu vết.
Chu Duệ đúng là loài chó dữ, hành hạ tôi cả đêm, cổ, xươ/ng quai xanh, ng/ực chi chít dấu hôn. May mà mặc áo sơ mi, cài hết cổ áo còn che đỡ được.
Thầy ngồi phòng khách đọc báo, thấy tôi ra liền cười hiền mời ăn sáng.
Sư mẫu bưng tô há cảo nóng hổi, vỏ mỏng nhân đầy, nước dùng thả rong biển và tôm khô bốc hương thơm ngào ngạt.
Trên bàn ăn, sư mẫu bất chợt hỏi: "Tiểu Tống đêm qua ngủ ngon không?"
Tôi suýt sặc miếng há cảo: "Dạ ngon ạ."
Chu Duệ ngồi đối diện, nở nụ cười vô hại: "Vậy sao?"
Kẻ chủ mưu còn dám cười, tôi nghiến răng nghiến lợi, dưới gầm bàn đ/á mạnh một cước.
Ăn sáng xong, thầy bảo Chu Duệ đưa tôi về.
Chưa kịp chớp mắt, hắn đã cầm chìa khóa xe lôi tôi ra cửa.
Cửa thang máy vừa đóng, hắn bỗng vòng tay ôm eo tôi, kéo vào lòng.
"Anh ơi, đêm qua ngủ ngon không?"
Tôi trừng mắt.
Hắn khẽ cười, ngón tay bóp nhẹ eo tôi: "Em ngủ rất ngon."
Đồ bi/ến th/ái!!!