Sát Nhân Giao Hàng

Chương 1.

28/03/2026 20:37

Ánh mắt hắn dừng lại trên con d/ao bếp tôi đang nắm ch/ặt, tay cầm búa cũng từ từ hạ xuống.

“Lầu mấy?”

“Tám.”

Những con số trong thang máy nhích lên từng tầng. Cơn gi/ận bùng lên, th/iêu rụi sạch nỗi sợ. Tôi ăn đói mặc rá/ch, cắm đầu chạy đơn ngày đêm chỉ để lo cho anh ta học xong đại học. Vậy mà trong “kịch bản cuộc đời” của anh ta, tôi thậm chí còn không xứng có một cái kết đàng hoàng, chỉ đáng ch*t dưới tay kẻ lạ mặt, làm nền cho bi kịch của anh ta sao?

Không đời nào!

Kịch bản gì chứ, nam chính nữ chính gì chứ... tôi mặc kệ hết! Hôm nay dù có ch*t, tôi cũng phải tự tay dọn sạch cái cặp phản bội này!

“Đinh” một tiếng, thang máy dừng ở tầng tám. Tôi bước mạnh ra ngoài. Sau lưng vang lên tiếng bước chân bám sát. Tôi quay đầu lại, thấy gã đàn ông mặc áo mưa vẫn lẽo đẽo theo sau.

“Anh gì ơi...” Tôi lắc nhẹ con d/ao trong tay: “Hai cái đầu kia là của tôi, đừng tranh.”

Dưới vành mũ áo mưa vọng lại tiếng đáp khẽ khó nghe:

“Lần đầu tận mắt thấy cảnh bắt gian.”

À, hiểu rồi.

Có những thứ đúng là ăn sâu vào bản năng. Dù là kẻ gi*t người m/áu lạnh, cũng không cưỡng lại nổi cái tính thích xem náo nhiệt.

Tôi bước tới cửa, gõ.

“Ai đấy?” Giọng đàn ông vọng ra từ bên trong, hơi khàn.

“Giao đồ ăn.”

Cửa hé mở một khe nhỏ.

đ/ập vào mắt tôi trước tiên không phải khuôn mặt, mà là lồng ngựk rám nắng, cơ bắp căng chắc còn đọng nước... rõ ràng vừa tắm xong.

Ánh mắt tôi dần ngước lên, mới thấy khuôn mặt hắn. Mắt sâu, sống mũi cao, đẹp đến chói mắt.

Nhưng… tôi không quen người này.

Tôi khựng lại, lùi nửa bước, theo phản xạ nhìn chằm chằm tấm bảng kim loại gắn trên cửa.

Đúng số phòng mà.

“Đây là nhà Cố Thành à?”

Người đàn ông đứng ở cửa nhướng mày, không trả lời, chỉ nghiêng người, lười biếng gọi vào trong:

“Em yêu, có người tìm.”

“Ai vậy anh?”

Giọng nói quen thuộc vang lên.

Ngay sau đó, khuôn mặt tôi đã nhìn suốt năm năm — từng nghĩ sẽ nhìn cả đời — ló ra từ sau lưng người đàn ông kia.

Anh ta mặc đồ ở nhà xộc xệch, tóc rối, gương mặt còn vương nét thỏa mãn.

Không khí như đông cứng lại trong chớp mắt.

Đầu tôi ong lên. Trước mắt như có vô số dòng chữ chớp nháy, dày đặc đến mức che kín tầm nhìn:

[Ủa??? Kịch bản hai nam chính à?!]

[Khoan đã, n/ão tôi quá tải rồi… Vậy nữ chính đâu? Ai là nữ chính?]

[Hóa ra nữ chính thật sự là… (đồng tử rung lên)]

[Không ai nói nam chính chỉ là “công cụ” sao?!]

Thì ra là vậy.

Hóa ra tôi mới là đứa ng/u.

Nuôi một gã đồng tính suốt năm năm trời!

Cơn gi/ận x/é toạc lý trí. Không kịp nghĩ thêm, tôi vung d/ao ch/ém thẳng về phía Cố Thành:

“Khốn nạn! Tao gi*t mày!”

Lưỡi d/ao vừa x/é gió đã bị chặn đứng.

Một bàn tay rắn chắc chộp trúng cổ tay tôi — chính là người đàn ông đứng cửa. Gã thậm chí còn không thèm nhìn tôi, chỉ thong thả siết nhẹ.

“Rắc.”

Âm thanh g/ãy khô khốc vang lên, khiến người ta lạnh sống lưng.

Tôi còn chưa kịp cảm nhận cơn đ/au, chỉ thấy cổ tay mình bị bẻ cong theo một góc độ không thể nào thuộc về con người.

Ngay sau đó, cơn đ/au dữ dội ập thẳng lên n/ão, mắt tôi tối sầm.

Đúng lúc tôi đang đ/au đến co quắp, một bóng đen vụt qua phía sau, mang theo luồng gió nặng nề, quét thẳng về phía trước.

Chiếc búa giáng xuống không chút do dự, nện thẳng vào mặt người đàn ông.

Cảm giác cuối cùng trước khi mất ý thức là cơ thể tôi như cái bao rá/ch bị quăng đi, gáy đ/ập mạnh vào góc tủ sắc lạnh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
8 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm