Niên Hạ Của Anh

Chương 5

12/02/2026 23:11

9

Ăn xong, tôi để ý dấu tay trên mặt Bùi Triệt vẫn chưa tan hết, bèn kéo cậu ngồi xuống sofa bôi th/uốc.

Trong lúc bôi, tôi vô thức lẩm bẩm:

“Sao lại ra tay nặng thế này… chắc đ/au lắm nhỉ.”

Tôi chỉ là nói một mình, không ngờ Bùi Triệt lại đáp lời.

“Ừm… đ/au.”

Tim tôi lập tức mềm đi mấy phần, giọng nói cũng gần như đang dỗ trẻ con.

“Không sao, bôi th/uốc rồi thổi thổi là đỡ ngay thôi.”

Gương mặt như khổ qua của Bùi Triệt cuối cùng cũng cong lên thành nụ cười.

“Thật là… tôi đâu còn là con nít nữa.”

Nói thì nói vậy.

Nhưng tôi rõ ràng nhìn thấy nơi khóe mắt cậu rơi xuống một giọt nước.

Tôi khẽ khàng lau đi giúp cậu.

Người ta nói, khoảnh khắc một người trần trụi nhất không phải là khi cơ thể không còn che chắn, mà là khi họ buông xuống giọt nước mắt đầu tiên trước mặt người khác.

Giờ phút này, cậu hoàn toàn không phòng bị.

Giờ phút này, lòng tôi cũng dậy lên một điều gì đó khác lạ.

10

Nói là dạy dỗ Bùi Triệt, nhưng thực tế tôi bận đến mức không thở nổi.

Ngoài công việc chính thức, còn vô số tiệc tùng xã giao.

Đôi khi đứng giữa đại sảnh yến tiệc rộng lớn, xung quanh là những tổng giám đốc, tân quý, hay minh tinh danh nhân…

Tôi cũng sẽ có cảm giác mình chỉ là một kẻ cô đ/ộc, đứng trong một cái lồng lớn hơn một chút mà thôi.

Hôm đó, để mở rộng qu/an h/ệ xã giao cho Bùi Triệt, tôi dẫn cậu đi dự một buổi tiệc tối.

Chúng tôi vừa bước vào đã bị người từ bốn phía vây kín.

Tôi lần lượt giới thiệu, xã giao thay cậu, trên mặt giữ nụ cười đúng mực.

Tiệc được nửa chừng, tôi cảm giác cơ mặt sắp cứng lại vì cười quá nhiều.

Đột nhiên, Bùi Triệt cao giọng:

“Chờ chút. Tôi đi vệ sinh.”

Những người xung quanh sững sờ, lúng túng nhường ra một lối.

Rồi Bùi Triệt nắm lấy tay tôi.

“Anh đi cùng tôi.”

Tôi cũng ngây người, bị cậu kéo ra khỏi đám đông.

Đi được một đoạn, tôi mới nhận ra có gì đó không đúng.

“Không phải cậu đi vệ sinh sao? Đây đâu phải đường tới đó.”

Bùi Triệt quay lại, đặt ngón tay lên môi ra hiệu im lặng.

“Suỵt. Đừng nói. Tôi đang dẫn anh bỏ trốn.”

“…Hả?”

Ngay sau đó, cậu kéo tay tôi chạy một mạch tới chỗ để xe.

Cho đến khi rời khỏi hội trường một quãng khá xa, cậu mới hỏi:

“Muốn đi đâu?”

Tôi lắc đầu, vẫn còn mơ hồ.

“Vậy để tôi quyết định.”

Cậu đạp ga phóng đi.

Mãi đến khi xe dừng bên bờ biển, tôi mới nhớ ra hỏi:

“Vì sao lại kéo tôi ra ngoài?”

11

Bùi Triệt quay đầu lại.

Gió biển thổi tung mái tóc cậu.

“Vì anh không vui.”

“Thật sao?”

“Đúng vậy. Cái kiểu cười như khổ qua của anh, nhìn mà chua cả răng.”

“Nhưng tôi còn chưa kịp dẫn cậu đi nhận mặt người ta nữa.”

Tôi có chút phiền muộn than thở.

Bùi Triệt vô lương tâm cười hì hì.

“Tôi chẳng muốn nhận mặt ai hết. Tôi chỉ muốn anh vui thôi.”

“Đồ đi/ên.”

Tôi nhỏ giọng m/ắng cậu, nhưng thực ra gương mặt đã thả lỏng, tận hưởng gió biển.

Bùi Triệt tìm một chỗ ngồi xuống, vỗ vỗ vị trí bên cạnh.

“Lại đây ngồi đi. Còn hai tiếng nữa là có thể đợi mặt trời mọc rồi.”

Tôi theo cậu ngồi xuống bãi cát, lắng nghe tiếng gió biển.

Sau buổi tiệc rồi lái xe tới đây, đã ba giờ sáng. Tôi không còn trẻ như Bùi Triệt, buồn ngủ đến mức không chịu nổi.

Trong vô thức, đầu tôi nghiêng về phía vai cậu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm