Khô Mộc Phùng Xuân

Chương 5

08/03/2024 15:25

5.

Tôi đã cố gắng giải thích điều đó với Tiêu Sở.

Nhưng anh ta không hê tin điều đó.

Đối với anh ta , việc xuyên không hay tất cả những thứ đó đều là vô nghĩa , chỉ là những lời bào chữa mà tôi đưa ra để bào chữa cho bản thân mình .

Ánh mắt anh ta nhìn tôi thật lạnh lùng và thờ ơ.

Ngoài nó ra, chỉ có sự c/ăm gh/ét và gh/ê t/ởm vô tận.

Lần đầu tiên trong đời tôi hiểu được sự bất lực nghĩa là gì.

Những ngày sau đó , Tiêu Sở cũng không chịu nói thêm lời nào với tôi nữa .

Thỉnh thoảng khi chúng tôi gặp nhau , anh ta chỉ nhìn đi chỗ khác với vẻ gh/ê t/ởm, anh ta đối xử với tôi giống như tôi là một con thú man rợ và vội vàng tránh mặt tôi .

Vào ngày thứ bảy sau khi tỉnh dậy, tôi đã c/ứu được một cô gái trong nhà vệ sinh .

Khi tôi bước vào, có ai đó đó đang giữ tay chân cô ấy và ấn đầu cô ấy vào bồn cầu.

Trong căn phòng vệ sinh chật hẹp, tiếng cô gái c/ầu x/in tha thứ cứ nức nở vang lên.

“ Không muốn…… ”

" Làm ơn... c/ứu tôi... "

Tôi thậm chí còn thực sự nghe thấy âm thanh nghẹt thở của cô ấy.

Cảm thấy khó chịu trong giây lát , tôi cau mày và bước tới để kéo những cô gái đang giữ cô ấy ra .

" Mày là ai ? Mày đang muốn can thiệp vào việc của bọn tao hả ? "

Có người không hài lòng m/ắng tôi, còn dơ tay định đẩy tôi nhưng bị cô gái bên cạnh ngăn lại .

" Quên đi , chúng ta không thể đụng đến con nhỏ đó. "

Hai người họ thì thầm nhỏ nhẹ với nhau, " Công chúa nhỏ ở Bắc Kinh ? Nếu cậu đụng chạm vào cô ta , anh trai cô ta sẽ nhắm vào chúng ta đến ch*t. "

" Quên đi , chúng ta đi trước đã "

Một số người xô đẩy và va vào vai tôi rồi bước ra ngoài.

Chỉ còn lại cô gái đó ở trước mặt tôi.

Cô ấy cuộn tròn cả người lại, lau miệng bằng mu bàn tay và không ngừng rơi nước mắt .

Kéo dài một lúc lâu.

Cô ấy ngước lên nhìn tôi.

Khách quan mà nói, cô ấy có một khuôn mặt đặc biệt bình thường, không có điểm nào đáng nhớ, thậm chí có thể nói là đại trà.

Cô ấy nhìn tôi một lúc lâu, mỉm cười thận trọng với tôi và ngập ngừng nắm lấy tay tôi.

" Cảm ơn bạn…… “

"Mình tên là Hoàng Chiêu Đệ. "

Khi nghe cái tên này, tôi cảm thấy hơi ngạc nhiên .

Chiêu Đệ.

Loại tên cổ hủ như này, theo ấn tượng của tôi, dường như chỉ tồn tại ở thế kỷ trước.

Sau khi định thần lại , tôi gật đầu và rút tay lại.

Khi tôi quay người và bước ra khỏi nhà vệ sinh, tôi lấy ra một chiếc khăn ướt và cẩn thận lau bàn tay phải mà cô ấy vừa giữ ch/ặt.

Tôi mắc một căn b/ệnh kỳ lạ.

Tôi thực sự không thích bị người lạ chạm vào và tôi cũng không thể chấp nhận những thứ mà người khác đã sử dụng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
12 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm