1.
"Lấy giúp tôi bao th/uốc."
Đó là câu đầu tiên Cận Đình Diễn nói với tôi.
Lúc này tôi đã sợ đến mức lăn xuống đất, ngẩn người một lát mới lóng ngóng bò dậy. Căn phòng tối mờ, tôi bước đi loạng choạng, r/un r/ẩy đưa bao t.h.u.ố.c và bật lửa qua.
Anh ta chỉ cầm lấy bao th/uốc, rút một điếu ngậm vào miệng, rồi hơi nghiêng đầu sát lại gần tôi: "Bật lửa đi."
Tôi khom người ghé sát vào, tay run quá, bật mãi không ch/áy. Đốm lửa lập lòe, từng chút một soi rõ gương mặt lạnh lùng của Cận Đình Diễn.
Phải công nhận là anh ta sở hữu một vẻ ngoài cực kỳ xuất sắc. Nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng thức, chỉ sợ gương mặt ấy giây tiếp theo sẽ hiện lên vẻ gi/ận dữ muốn lấy mạng mình.
"Cậu lạnh lắm sao?" Anh ta tựa lưng vào giường, rít một hơi th/uốc. Anh ta nhíu mày liếc nhìn tôi, lại hỏi: "Nhà họ Lê muốn cái gì?"
Thấy tôi im lặng, Cận Đình Diễn thở dài đầy vẻ không hài lòng, quay sang bên cạnh lấy đồ: "Muốn tiền phải không?"
Đôi chân bủn rủn của tôi không còn trụ vững được nữa, "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất, cơ thể r/un r/ẩy dữ dội hơn.
Một vật đen sì bỗng bay thẳng về phía mình, tôi cam chịu nhắm mắt lại.
Ngừng lại hai giây, tôi nghe thấy anh ta nói: "Tôi không phải hoàng đế, nhận tiền không cần phải quỳ."
Tôi đấu tranh mở mắt ra. Không phải gạch đen, mà là một tấm thẻ đen.
2.
Tôi trở thành "chim Sơn ca" của Cận Đình Diễn. Dù không hiểu tại sao một con người như mình lại biến thành chim, nhưng ai ai cũng nói như vậy.
Họ còn bảo cái đứa ngốc như tôi đúng là "khờ khạo có phúc của kẻ khờ", chẳng hiểu đ.â.m sầm kiểu gì mà lại vừa vặn hợp khẩu vị của Cận Đình Diễn.
Tôi không thích bị gọi là đồ ngốc cho lắm. Tôi chỉ là từng đổ bệ/nh vào lúc nhỏ, nên đầu óc chậm chạp hơn người ta một chút thôi.
Cơ mà, khẩu vị của Cận Đình Diễn đúng là kỳ lạ thật. Anh ta rất thích "ăn" miệng của tôi.
Cảm thấy lời họ nói chẳng hay ho gì, tôi cũng không thèm nghe tiếp nữa. Phía không xa, ba mẹ tôi đang kính rư/ợu ông nội Cận, rồi quay đầu tìm tôi, ra hiệu bảo tôi qua đó.
Nhanh chân bước đến bên cạnh họ, tôi vừa đứng vững thì cánh tay đã đ/au nhói. Tôi cứng đờ người liếc họ một cái, lập tức nặn ra một nụ cười đúng mực với ông nội Cận. Đây là thành quả sau vô số lần bị véo vào tay.
Trước khi định đưa tôi cho Cận Hành, họ đã huấn luyện tôi suốt: Phải cười, nhưng không được cười kiểu ngốc nghếch. Có thể không nói thì đừng nói, nhưng nếu nói thì phải nói lời hay ý đẹp. Không được khờ khạo chạy theo người khác hỏi Đông hỏi Tây… Quá trời từ "ngốc" với "khờ", nghe mà lòng tôi thắt lại, nhưng không nghe lời là bị véo, tôi chỉ biết gật đầu.
Có đôi khi dạy dỗ đến mức tức n/ổ đom đóm mắt, họ lại phàn nàn: "Chúng ta nuôi dạy Lê Như Yên bao nhiêu năm nay, sao cái thằng Cận Hành kia lại cứ thích đàn ông cơ chứ? Hay là... đưa Như Yên cho Cận Đình Diễn thử xem?"
"Ông đi/ên rồi à? Chắc chưa sống sót nổi qua một đêm đâu!"
Chính vì nghe lời họ nói nên hôm đó khi nhìn rõ mặt Cận Đình Diễn, tôi mới sợ đến mức lăn xuống giường, cứ ngỡ mình không sống nổi qua đêm ấy. Chợt nhận ra, người trên giường biến thành Cận Đình Diễn, vậy chẳng lẽ cả hai anh em họ đều thích đàn ông sao?
Tôi nhìn ông lão hiền từ trước mặt, bỗng cảm thấy có lỗi. Đáng lẽ phải nói, "Cháu chào ông nội Cận!" Tôi lại thốt ra thành, "Cháu xin lỗi ạ!" Bị véo một cái tôi mới sực tỉnh, vội vàng sửa miệng.
May mà ông nội Cận không trách tôi, ngược lại còn cười hiền hậu vỗ vai tôi: "Là Tiểu An phải không?"
"Ta nhớ cháu đỗ vào Đại học A nhờ năng khiếu vẽ tranh nhỉ? Quên mất là xem ở đâu rồi, nhưng ta đã từng thấy tranh của cháu, vẽ đẹp lắm."
Thật vậy sao?
Tôi chỉ mới tổ chức một buổi triển lãm tranh rất nhỏ của trường, sếp tổng tập đoàn cũng đi xem những buổi triển lãm nhỏ như thế và còn nhớ cả tôi nữa sao?
"Cháu cảm ơn ông nội Cận ạ!" Khi nụ cười ngây ngô của tôi sắp sửa lộ ra thì lại bị cơn đ/au nhói ở cánh tay chặn đứng. Ba mẹ tôi không thích ai nhắc đến chuyện này, họ luôn thấy việc tôi được đặc cách vào Đại học A nhờ vẽ lách là chuyện chẳng lấy gì làm vẻ vang. Đặc biệt là khi có người khen tôi vì điều đó, họ luôn cảm thấy người ta đang mỉa mai tôi là đồ ngốc.
Tôi mím môi, tự mình âm thầm vui sướng trong lòng.
3.
Bỗng nhiên tôi ngửi thấy một mùi hương ngào ngạt, trước mắt xuất hiện một đĩa bít tết. Tôi nhìn theo đôi bàn tay với những khớp xươ/ng rõ ràng kia đi lên, rồi giả vờ lơ đãng dời tầm mắt đi.
"Ông nội." Cận Đình Diễn chào ông nội Cận một tiếng, thản nhiên liếc nhìn ba mẹ tôi một cái, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người tôi.
Chạm phải ánh mắt anh ta, tôi lập tức cảnh giác. Đầu óc tôi chậm chạp, không giỏi nhìn sắc mặt người khác, nhưng đối diện với Cận Đình Diễn, tôi buộc phải tập trung cao độ, vắt óc suy đoán xem anh ta đang nghĩ gì. Tôi ướm thử: "Ông nội Cận, ba mẹ, con đi với anh ấy trước ạ?"
Dù thường xuyên đoán sai, nhưng may sao lần này tôi lại đoán trúng.
"Đói không?" Cận Đình Diễn đặt đĩa bít tết lên bàn.
Ba mẹ đã dặn kỹ là ở tiệc không được nhìn chằm chằm vào đồ ăn, cũng không được ăn uống, nếu không sẽ làm mất mặt nhà họ Lê.