Khi Alpha Mù Gặp Beta

Chương 8

17/02/2026 12:11

“Tôi biết ngay! Lúc đầu tôi đã nên cản cậu vào thành phố.”

“Cậu xem đi, h/ồn vía chẳng còn, chắc chắn là bị hồ ly tinh nào mê hoặc rồi!”

Anh ta m/ắng mỏ, ép hỏi tôi là ai.

Tôi nào dám nói thật, chỉ ậm ừ vài câu rồi lảng đi.

Buổi tối, anh ta gõ cửa.

“Em trai, có khách tìm cậu.”

Mở cửa ra, gương mặt quen thuộc lập tức đ/ập vào mắt.

Hạ Châu Dực mỉm cười chào: “Anh Thẩm.”

Anh Lâm còn sốt sắng hơn tôi: “Bạn từ thành phố về, phải tiếp đãi tử tế vào.”

Tôi chẳng muốn để anh ta biết chuyện mình từng bị vắt kiệt ở nơi đó, đành bất đắc dĩ để anh ta bước vào.

Sau lưng anh ta vẫn luôn có người theo sát.

“Anh Thẩm, căn nhà này có phải hơi nhỏ quá không?”

“Hay để tôi bỏ tiền cho anh xây một căn rộng hơn.”

“Không cần.” Tôi lạnh nhạt đáp.

“Nếu cậu thấy chật thì cứ về biệt thự lớn của cậu đi.”

Hạ Châu Dực lại cười hề hề:

“Thôi, vậy thì bỏ đi.”

17

Hạ Châu Dực vốn được nuông chiều từ nhỏ, thân thể quý giá.

Chỉ bị muỗi cắn mất ngủ một đêm, hôm sau dưới mắt đã có quầng thâm, nhưng vẫn cố tỏ ra tươi tỉnh để chào hỏi tôi.

Ở đây ăn uống, điều kiện chẳng tốt, vậy mà anh ta vẫn chịu đựng được.

Thế nhưng, chỉ cần Tạ Trì gọi điện đến, anh ta liền không thể che giấu nổi.

“Anh Thẩm, em… học kỳ sau không thể đến quán mì nữa.”

“Sao vậy? Có gặp khó khăn gì à?” Tôi lo lắng hỏi.

“Không, có người tốt tài trợ cho em đi du học.”

Tôi biết Tạ Trì học rất giỏi, nghe vậy thật lòng mừng thay cậu ta.

“Chúc mừng em nhé.”

Tôi lải nhải nói rất nhiều.

Tạ Trì đột nhiên ngắt lời: “Anh Thẩm, nếu như em…”

Đúng lúc đó, trong bếp vang lên tiếng vỡ loảng xoảng.

Là Hạ Châu Dực làm rơi đĩa, còn bị mảnh vỡ cứa rá/ch tay, m/áu chảy loang cả cánh tay.

Tôi bảo Tạ Trì chờ một chút, rồi vội vàng xử lý.

Cũng tại Hạ Châu Dực, nhất quyết đòi trổ tài cho tôi xem, kết quả chỉ thêm phiền phức.

Anh ta lại rất bình thản, cứ như người bị thương chẳng phải mình.

Tôi đỡ anh ta ngồi xuống sofa, thu dọn xong mớ bừa bộn, mới chạy sang nhà anh Lâm mượn đồ băng bó.

Bận rộn xong xuôi, tôi mới sực nhớ vẫn còn điện thoại chưa cúp.

“Hồi nãy em định nói gì ấy nhỉ?” Tôi hỏi.

“Không có gì đâu, anh Thẩm. Chúc anh… buôn may b/án đắt.”

18

Tôi không chịu nổi nữa, đuổi thẳng Hạ Châu Dực ra khỏi nhà.

Chỉ vì anh ta cứ thỉnh thoảng lại phát tán pheromone.

Tôi nghĩ, nếu mình là Omega, có lẽ đã sớm bị thứ mùi đậm đặc này mê hoặc đến hôn mê.

Anh Lâm thấy tôi xách hành lý của anh ta ném ra ngoài, liền hoảng hốt ngăn cản:

“Em trai, sao cậu lại làm thế?”

“Sao đối xử với bạn bè như vậy?”

Tôi chẳng thể nói rõ, chỉ liên tục bảo anh ta đừng xen vào.

“Cậu Hạ, sang nhà tôi ở đi.”

Anh Lâm hào phóng mời, làm tôi trông chẳng khác gì một kẻ nhỏ nhen.

Tôi đoán Hạ Châu Dực chắc chắn sẽ từ chối.

Một người kén chọn như anh ta, sao chịu nổi cảnh sống trong nhà người lạ?

“Cảm ơn anh Lâm.”

Anh ta vậy mà lại đồng ý.

Tôi ch*t sững.

“Tôi làm sai, anh Thẩm gi/ận tôi là đúng.”

Bộ dáng nửa thật nửa giả ấy của anh ta càng khiến tôi tức tối.

Cũng lo anh Lâm nhìn ra mối qu/an h/ệ giữa chúng tôi.

“Đi đi.” Tôi giả vờ dửng dưng nói.

Anh Lâm chợt tỉnh ngộ: “Thì ra chỉ cãi nhau thôi, chuyện gì đâu. Vài hôm là ổn lại.”

Tôi vẫy tay, giục anh nhanh đưa Hạ Châu Dực đi.

19

Tối hôm đó, anh Lâm đỏ mắt bước vào.

“Em trai, bạn cậu thật đáng thương.”

Tôi khựng lại, tim gi/ật thót.

Anh ta đã nói gì với anh Lâm?

Tôi kìm nén cơn gi/ận, định đi tìm anh ta hỏi cho rõ, nhưng bị anh Lâm giữ lại, vừa khóc vừa kể.

“Cậu ấy có một người cha là Alpha, từng trong kỳ mẫn cảm đã cưỡng ép đá/nh dấu mẹ cậu ấy.”

“Thế nên cậu ấy h/ận Alpha.”

“Từ nhỏ đến lớn, cậu ấy luôn là đứa con hoang không được thừa nhận.”

“Vậy mà cuối cùng cũng phân hóa thành Alpha, giống hệt cha mình.”

“Để không làm hại người mình thích, cậu ấy kể rằng khi bị rạ/ch tuyến thể, thậm chí không dùng th/uốc tê, đ/au đến mức suýt bất tỉnh.”

“Thế nhưng… người đó lại vẫn gh/ét cậu ấy.”

Anh Lâm xúc động nghẹn ngào, như nhớ lại mối tình đầu dang dở của chính mình, nước mắt rơi không ngừng.

“Cậu ấy yêu người đó như vậy, sao người kia lại đối xử thế?”

“Có đúng không, em trai?”

Tôi chỉ biết lúng túng phụ họa, lòng chua xót không thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
4 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Bên vực thẳm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giếng Đổi Con

Chương 7
Trong làng có một cái giếng đổi con. Chỉ cần ném con gái xuống giếng, trong vòng 7 ngày nhất định sẽ đổi được một đứa con trai. Nhưng trước khi ném xuống giếng, phải dùng đũa đâm nát cổ họng bé gái để đề phòng nó xuống âm phủ cáo trạng. Sau đó còn phải cắt lưỡi nó làm bánh bao, ăn vào thì chắc chắn sẽ sinh được con trai. Tôi đã tận mắt chứng kiến bố mẹ đối xử với chị gái như vậy. Chưa đến 7 ngày, mẹ đã mang thai. Đúng ngày giỗ đầu tuần, chị tôi trở về. Người chết oan thì cơ thể sẽ cứng đờ, không thể cúi người được. Vì vậy, chúng tôi trốn dưới gầm giường, chị mãi vẫn không tìm thấy. Ơ, chết rồi! Chúng tôi quên mất rằng lúc ném xuống giếng, chị bị đập đầu xuống đất. Chị bỗng quay đầu lại, treo ngược cơ thể, đầu cắm xuống đất, đôi chân hướng lên trời, nhìn chằm chằm vào chúng tôi: “Hê hê hê... Tìm thấy các người rồi.”
Báo thù
Hiện đại
Kinh dị
66