Phó Yến quýnh quáng, chân kia định mượn lực để lộn người trên không. Thế nhưng lại bị tôi nhanh tay ôm lấy khoeo chân, cứ thế, cả người Phó Yến nhảy tót lên kẹp ch/ặt lấy eo tôi.

Hai tay tôi dường như đang đỡ lấy thứ gì đó.

Tôi bóp bóp, rồi tủi thân nói:

"Lão đại, eo tôi sắp bị anh làm g/ãy rồi đây này."

Hê, mà phải công nhận! Đôi chân dài này đúng là cực phẩm.

Mái tóc đen của Phó Yến xõa tung, bớt đi vài phần sắc sảo. Hắn một tay bóp cằm tôi, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn không thấy đáy, cuối cùng cũng nghiến răng nghiến lợi thốt ra một câu:

"Đồ chó con! Sao ngươi dám!"

"Hửm?"

Chát!

Lại một cái t/át nữa giáng xuống mặt tôi.

Không đ/au, nhưng lại thấy tê tê, còn mang theo cảm giác râm ran như có dòng điện chạy qua.

Tôi li/ếm nhẹ thành má, quay đầu lại.

Sợi tóc của Phó Yến vừa vặn lướt qua chóp mũi tôi. Tôi nheo mắt nhìn kỹ, áo ngủ của Phó Yến đang mở hờ, từ góc độ này vừa khéo có thể nhìn thấy một vài "phong cảnh" khác lạ.

Suỵt! Đẹp thật đấy, sao lại hồng hào thế kia, chẳng lẽ vẫn chưa chín sao? Nếu mình cắn một miếng thì liệu nó có chín thêm chút nào không?

Đầu óc tôi choáng váng, cảm giác như đang bay bổng trên mây.

Mũi cũng thấy nóng ran.

Phó Yến như chạm phải thứ gì bẩn thỉu, nhanh chóng nhảy xuống đứng cách xa tôi:

"Chẳng qua chỉ ban cho ngươi một bạt tai, sao thế, đá/nh đến mức chảy cả m/áu mũi ra rồi à?"

Tôi cảm thấy có chút hụt hẫng, thầm m/ắng bản thân thật không có tiền đồ.

Tôi khẽ ho một tiếng, bất động thanh sắc quỳ xuống cho ngay ngắn:

"Bị nhiệt thôi ạ."

Một ngọn lửa tà á/c đang bốc hừng hực trong lòng đây này.

Tôi chỉ có thể cúi đầu, nhìn chằm chằm vào đôi bàn chân hơi kiễng lên của Phó Yến.

Mẹ kiếp, chân cũng trắng nữa!

Muốn chơi quá.

À không! Muốn được "nó" chơi quá! Đầu óc tôi rối lo/ạn hết cả lên.

"Cũng đúng là nên xả hoả đi. Nể tình chuyện tối qua, bớt lảng vảng trước mặt ta cho đỡ ngứa mắt."

Phó Yến lườm tôi một cái. Đôi mắt đào hoa sắc sảo đẹp đẽ dường như chứa chan tình ý, nhưng rồi hắn nhanh chóng dời mắt đi, ngồi vắt chéo chân, khôi phục lại dáng vẻ quý công tử thường ngày.

Hắn vừa nhấp một ngụm trà nhỏ, liếc mắt nhìn sang phía tôi một cái, suýt chút nữa là phun hết nước ra ngoài.

"Thẩm Độ!"

Phó Yến rất ít khi để lộ cảm xúc ra ngoài như thế này.

Mỹ nhân lúc tức gi/ận quả nhiên vẫn cứ là đẹp.

Hắn tức tối đạp tôi một cái, khiến tôi hừ nhẹ một tiếng đ/au đớn, lúc này hắn mới có vẻ hài lòng:

"Mẹ kiếp, chẳng lẽ th/uốc từ tối qua đến giờ mới ngấm vào người ngươi?"

Tôi cúi đầu nhìn xuống, thôi xong rồi!

Nhưng tôi không thể để Phó Yến nghi ngờ năng lực của mình, vội vàng thanh minh: "Không, không có trúng th/uốc."

Đôi mắt Phó Yến nguy hiểm nheo lại, trông có vẻ tức gi/ận không hề nhẹ:

"Vậy ngươi dựng cái thứ dơ bẩn kia lên làm gì? Sao hả, muốn khiêu khích ta?"

Trong lúc cấp bách, tôi thốt ra luôn:

"Vậy lão đại t/át nó đi."

"?"

Sợ Phó Yến nhìn ra ý đồ thật sự của mình, tôi nhỏ giọng nói:

"Nó chịu đò/n giỏi lắm!"

Phó Yến day day thái dương: "Cút đi dọn dẹp cho sạch sẽ!"

Tôi nhận lệnh, vội vàng lao thẳng vào phòng tắm.

Không ngờ, bên trong vẫn còn chiếc áo sơ mi Phó Yến vừa thay ra. Trên đó vẫn còn vương lại mùi hương của hắn. Đầu ngón tay tôi khẽ nóng bừng.

Tôi giả vờ nhìn quanh quất, rồi dùng ngón tay khều nhẹ một cái...

...

Sau khi thu dọn sạch sẽ xong xuôi.

Phó Yến lạnh lùng cảnh cáo tôi:

"Chuyện ngày hôm qua nếu ngươi dám hé răng nửa lời thì cứ chờ ch*t đi!"

Dù sao thì, chuyện lão đại giới hắc đạo bị thuộc hạ nắm thóp "mệnh mạch" mà truyền ra ngoài thì nghe chẳng hay ho gì. Uy nghiêm của lão đại để đâu cho hết?

Tôi tủi thân gật đầu.

Phó Yến quả nhiên vô tình. Hôm qua chúng ta thân mật như thế, "Tiểu Phó Yến" rõ ràng thích tôi đến vậy mà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 Người giúp việc Chương 10
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
6 BỐI Chương 9
7 MẸ NẤM Chương 11
10 Ngôi sao may mắn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Danh phận chẳng có, ta giận hờn khôn nguôi

Yêu đương qua mạng lại bốc trúng bạn thân của anh trai. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành vừa giấu anh trai, vừa dỗ dành Tạ Tri Thầm làm người tình bí mật. Tạ Tri Thầm ngoan ngoãn gật đầu, nhưng sau lưng lại đổi nhạc chuông điện thoại thành: “Tôi không danh không phận, tôi giận giận giận.” Anh trai tôi thấy rõ đến mức tưởng cậu ấy thất tình, nhiệt tình như lửa giới thiệu cho cậu ấy mối tình tiếp theo. Tạ Tri Thầm không nói gì, chỉ một mực từ chối thẳng thừng: “Không yêu, miễn bàn, muốn yêu thì yêu em gái cậu ấy.” Anh trai tôi ngơ ngác: “Không yêu thì thôi, sao lại chửi người? Tôi nhớ trước đây tính tình cậu đâu có nóng nảy thế này?” Cho đến khi anh ấy về nước sớm, vô tình bắt gặp Tạ Tri Thầm đang đè tôi vào tường hôn. Anh ấy mới hiểu nghĩa đen của câu nói đó. Trong phút chốc, anh ấy sụp đổ hoàn toàn: “Thỏ còn không ăn cỏ gần hang, Tạ lão cẩu, cậu còn ra dáng con người không hả!!!” Tạ Tri Thầm che chở tôi trong lòng, chẳng hề áp lực chút nào, chỉ mải miết khiêu khích: “Chẳng phải đã thông báo trước cho cậu rồi sao? Yêu em gái cậu đấy.”
Hiện đại
Tình cảm
0