Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 336: Thương hương hay tiếc ngọc là chuyện của tôi

05/03/2025 12:55

Nói xong lại dùng ánh mắt bất mãn nhìn Phương Nhã: "Cô nhìn cách Tiểu Tịch diễn mà học tập, cô có nhập vai thì đối phương mới có thể nhập vai hiểu không hả?"

"Đạo diễn tôi... rõ là là cô ta..." Phương Nhã thiếu chút nữa hộc m/áu.

Kĩ năng diễn xuất của Quan Tiểu Thất thối nát chẳng lẽ lại do cô ta?

Lúc này thái độ của mọi người xung quanh cũng bắt đầu thay đổi: "Đạo diễn nói rất có lí, ban đầu tôi còn tưởng rằng tất cả vấn đề là do Quan Tiểu Thất, giờ nghĩ kĩ lại một chút mới thấy Phương Nhã cũng có vấn đề!"

"Nhất định là thế! Nếu không tại sao lúc Tiểu Thất diễn với Ninh Tịch lại chỉ cần một lần đã qua!"

"Mặc dù diễn xuất của Quan Tiểu Thất có nát, nhưng diễn xuất của Phương Nhã cũng chả lành lặn được bao nhiêu, thế mà ở đó chó chê mèo lắm lông!"

...

Sau khi kết thúc cảnh quay, Quan Tiểu Thất dường như bay về chỗ nghỉ ngơi.

Hai trợ lí lập tức vây lại, một người đưa nước một người vẫy quạt vô cùng vui vẻ nghênh đón.

"Tiểu thư tiểu thư, lúc nãy cô quá lợi hại!"

"Đúng vậy đúng vậy, chỉ cần một lần đã qua! Diễn quá tuyệt vời!"

Quan Tiểu Thất vênh mặt lên đắc ý nói: "Tôi đã nói rồi, diễn xuất của tôi không thành vấn đề! Chỉ là do cái bản mặt của Phương Nhã kia quá mất khẩu vị nên tôi mới không diễn được thôi! Bây giờ mấy người tin chưa?"

"Tin tin! Tiểu thư là giỏi nhất! Đều là do Phương Nhã sai!"

...

Ninh Tịch quét mắt nhìn phía Tiểu Thất, sau đó đi tới phía Quách Thắng Khải: "Đạo diễn, cảnh này thế nào? Có vấn đề gì sao?"

"Không có vấn đề không có vấn đề! Cực tốt!" Vẻ mặt phơi phới của Quách Khải Thắng y như gió mùa xuân.

Ninh Tịch hơi ngừng lại, giả vờ vô tình nói một câu: "Đạo diễn, tôi thấy trạng thái hiện giờ của Quan Tiểu Thất vô cùng tốt, quay luôn cảnh tiếp theo thì hiệu quả có tốt hơn?"

"Ừ, cô nói rất có lý, tôi để bọn họ quay luôn đây! Đúng rồi, cô có việc gấp thì cứ đi đi!"

"Được, cám ơn đạo diễn!" Ninh Tịch gật đầu cáo từ.

Tiểu Đào nghi ngờ chạy theo sau Ninh Tịch: "Chị Tịch, Quan Tiểu Thất làm sao thế? Một lần mà đã qua rồi! Chắc không phải ăn may chứ?"

Ninh Tịch: "Chắc là vậy đi..."

"Em biết mà! Chị có chuyện gì gấp sao? Có cần em giúp gì không?"

"Không cần, em có thể tan ca rồi!"

"Vậy thì tốt quá, cám ơn chị Tịch ~" Cứ tưởng hôm nay còn phải tăng ca làm thêm giờ, không ngờ lại được về sớm, Tiểu Đào lập tức vui vẻ chạy đi.

...

Ninh Tịch tẩy trang thay đồ xong, đang đi trên hành lang về khách sạn.

Đột nhiên có một cái tay xuất hiện, quàng lên vai cô.

"Chậc chậc, Ninh Tiểu Tịch, thế mà cô cũng làm anh hùng c/ứu mĩ nhân cơ à?"

Ninh Tịch hất tay Giang Mục Dã ra, phủi phủi bả vai: "Thì sao, ông có ý kiến gì?"

Gianh Mục Dã không thèm để ý đem móng heo để lại chỗ cũ: "Chẳng phải bà không thích xen vào việc của người khác sao? Lần này sao lại giúp cái đứa đáng gh/ét như Quan Tiểu Thất kia?"

Ninh Tịch sờ cằm một cái: "Dù sao Quan Tiểu Thất cũng coi như giúp tôi một lần, thuận tay thì trả ơn thôi ông cũng biết tôi không thích n/ợ ân tình người ta còn gì. Hơn nữa... không nói tới cách làm người với tính cách cô ấy tệ hại thế nào nhưng có thể nhìn ra được cô ấy thật sự thích diễn xuất..."

Ninh Tịch đối với những người thực sự yêu thích diễn xuất đều rất có hảo cảm.

Giang Mục Dã vẻ mặt không thể tin nổi: "Bà mà cũng biết thương hương tiếc ngọc nha!"

"Tôi thương hương hay tiếc ngọc thì liên quan gì tới ông!" Ninh Tịch liếc anh ta một cái: "Chẳng phải hôm nay không có cảnh quay sao? Chạy tới đây làm gì?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Điều kiện cần để được yêu

Chương 10
Diêm Bác Văn có tiền, có nhan sắc, có quyền lực, thích của mới. Những người tình bên cạnh hắn không bao giờ quá hai mươi tuổi. Đó là hạn sử dụng hắn đặt ra cho họ. Ngoại trừ tôi. Tôi là ngoại lệ. Chúng tôi quen nhau hai mươi năm, ở bên nhau tám năm. Tôi là người theo hắn lâu nhất. Lâu đến mức mọi tình nhân nhỏ của hắn đều ghét tôi. Người tình nhỏ kia nhướn lông mày về phía tôi, giọng dịu dàng: "Anh Văn, tối nay anh không cần ở nhà với anh Diêm Du sao?" Bạn Diêm Bác Văn cười tiếp lời: "Cậu vẫn chưa chán à? Hắn có gì hay ho đâu, nhan sắc chẳng phải đỉnh cao, không gia thế, không tình thú, tuổi cũng đã cao." "Lại còn là kẻ ngốc nữa." Đúng vậy, tôi là kẻ ngốc. Bẩm sinh, có giấy chẩn đoán, không chữa được. Diêm Bác Văn không biểu lộ cảm xúc, nhận ly rượu người kia đưa, giọng bình thản: "Thì sao?" "Nuôi quen rồi." "Hắn đẹp, ngoan ngoãn, biết điều, tôi sẵn lòng kéo dài hạn sử dụng của hắn."
Hiện đại
Boys Love
83