Kết quả kiểm tra thể lực đã công bố.
Tên Bùi Kiêu lại một lần nữa đứng đầu bảng.
Còn tôi phải tìm mãi mới thấy tên mình nằm chót bảng.
Hừ.
Lại đội sổ nữa rồi.
Sự gh/en tị khiến mặt tôi méo xệch.
Trong lòng bực bội, tôi nhất định phải trút gi/ận.
Tôi ho khẽ một tiếng, đ/á mạnh vào tấm phản:
“Bùi Kiêu, bản thiếu gia muốn rửa chân, đi lấy nước cho tôi!”
Hắn đang ngồi làm bài tập nhóm trước bàn.
Nghe vậy, hắn chỉ ngẩng mắt liếc tôi một cái, rồi đứng dậy, đi thẳng vào nhà vệ sinh xách nước.
Nghe tiếng nước chảy róc rá/ch trong phòng tắm, lòng tôi dâng lên một cảm giác đắc ý.
Dù hắn giỏi hơn tôi mọi mặt thì sao?
Cuối cùng vẫn phải cúi đầu hầu hạ tôi.
Nước nóng nhanh chóng được mang ra.
Không biết do hắn vụng về hay thế nào, mà áo ngủ lại ướt sũng.
Vải áo dính sát vào người, lộ rõ cơ bụng tám múi săn chắc cùng lồng ng/ực rắn rỏi.
Tâm trạng tôi lại càng tệ hơn.
Cùng là đàn ông, tại sao cơ thể tôi lại mang bí mật, thua kém hắn đến vậy?
Thế nên khi hắn cúi xuống rửa chân cho tôi, tôi cố ý đ/á một cái vào ng/ực hắn.
Nước văng tung tóe, làm ướt cả người hắn.
Gương mặt lạnh lùng, đôi mắt đen sâu thẳm của Bùi Kiêu nhìn thẳng vào tôi:
“Thiếu gia, vì sao đột nhiên ph/ạt tôi?”
Hừ.
Hắn không biết, mọi vui buồn của bản thiếu gia đây đều là ân huệ ban xuống sao?
“Tôi muốn ph/ạt thì ph/ạt, cậu có tư cách gì mà hỏi?”
Tôi đang định đ/á thêm một cái nữa thì mắt chợt hoa lên.
Trước mắt hiện lên một loạt bình luận ch/ửi bới:
[Gh/ê thật, nam phụ pháo hôi lại đi b/ắt n/ạt nam chính rồi.]
[Hiss, nam phụ pháo hôi đẹp thật, lại còn là người song tính, tiếc là quá đ/ộc á/c.]