Tội Ác Hoàn Hảo

Chương 10

20/03/2026 15:49

Nhưng mà bố là kẻ l/ừa đ/ảo!

Ông giao tôi cho một người phụ nữ xa lạ rồi lạnh lùng quay lưng bước đi không ngoảnh lại lấy một lần.

Người phụ nữ đó dắt tôi đi lòng vòng rất lâu, cuối cùng đến một nơi xa xôi hẻo lánh.

Bà ta giao tôi cho một gia đình, lúc rời đi cái dáng vẻ giống hệt như bố tôi vậy cũng cúi gằm mặt đếm tiền rồi cắm cúi bước đi mà chẳng hề ngoái đầu lại.

Trong ngôi nhà đó chỉ có duy nhất một người sinh sống, ông ta trông có vẻ trạc tuổi bố tôi.

Ban đầu ông ta dẫn tôi về nhà ăn cơm, thức ăn trên bàn toàn là những món sơn hào hải vị mà tôi chưa từng được thấy bao giờ.

Tôi hỏi ông ta có thể phần lại một chút cho anh trai tôi được không, ông ta không nói gì, chỉ nhoẻn miệng cười.

Đến tối, ông ta lôi tôi vào phòng, bảo là phải đi ngủ cùng nhau.

Tôi hơi lo lắng, vì đây là lần đầu tiên tôi đi chơi muộn thế này mà chưa về nhà, chắc anh trai sẽ lo cho tôi lắm.

Tôi vừa đến bên mép giường, gã đàn ông đó đã luồn tay vào trong áo tôi. Tôi thấy hơi khó chịu, bèn đẩy ông ta ra.

Nhưng tôi càng đẩy, ông ta lại càng sốt sắng ép sát vào người tôi hơn.

Sức tôi yếu, làm sao đ/á/nh lại được ông ta.

Ông ta hệt như một con thú hoang dại đ/è sấp lên người tôi, cắn x/é da thịt tôi, đ/au đớn quá... Anh ơi, anh mau đến c/ứu Đình Đình thoát khỏi nơi này đi, có được không anh?

Bố ơi, con không muốn ra ngoài chơi nữa đâu, con sẽ làm việc chăm chỉ gấp mười lần, xin bố hãy đưa con về đi, được không bố?

Anh ơi... Anh đang ở đâu?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
2 Mùa đông thứ 23 Chương 13
11 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm