Thỏ Con Muốn Chạy Ư?

Phần 7

16/11/2023 18:58

7.

Bạn cùng phòng Đậu Đậu nói: " Tiểu Mễ, mình nghĩ cậu nên suy nghĩ kĩ lại. Thẩm Trí Viễn anh ta thật ra cũng rất tốt"

Tôi hơi do dự, nhưng cuối cùng tôi vẫn gửi tin nhắn hẹn anh ấy gặp mặt.

Nhưng tôi lại thấy được hình ảnh bạn anh ta đang lên vòng bạn bè, trong đó có tấm ảnh một người phụ nữ xinh đẹp đang khoác tay Thẩm Trí Viễn.

Cẩn Cẩn bảo đó là giảng viên hoa khôi của Đại Học A.

Sao tôi thấy trong lòng khó chịu thể nhỉ, tôi dứt khoát chặn luôn anh ấy.

Hôm sau Thẩm Trí Viễn đến trường tìm tôi, anh ta mời tôi đến nhà ăn tối vào cuối tuần.

Anh ấy đã chuẩn bị sẵn đồ ăn ngon trên bàn , nhưng tôi lại không có tâm trạng ăn.

Tôi rụt rè: Chúng ta có thể chia tay không?.

Thẩm Trí Viễn đang múc canh vào bát của tôi, nghe tôi nói, tay anh ngưng giữa không trung, ngước mắt nhìn tôi.

Sắc mặt anh u ám đến cực điểm, mắt hằn lên tia m/áu khiến tôi run lên vì sợ hãi .

Tôi hít một hơi thật sâu , lấy hết can đảm :

" Thẩm Trí Viễn ,chúng ta không hợp nhau. Anh phù hợp với một người trưởng thành chín chắn như anh, chứ không phải là một đứa nhóc như em. Anh với chị Thẩm Diệu mới nên là của nhau. "

Thẩm Trí Viễn đặt thìa xuống , hai mắt đỏ ngầu .

Không phải vẻ bình tĩnh như thường lệ , đôi mắt ấy lúc này giống như một ngọn núi lửa sắp n/ổ tung , bên dưới có vô số dung nham nóng bỏng cuồn cuộn .

Anh ta từ từ nới lỏng cà vạt trên cổ, giống như một con sói đang chuẩn bị săn mồi.

Tôi lo lắng nuốt nước bọt , giọng run run nói : " Thẩm , Thẩm Trí Viễn , xin hãy bình tĩnh , nghe kỹ đã..."

"Aaa... "

Lời còn chưa dứt , anh ta đột nhiên bước nhanh về phía trước, vác tôi lên vai.

Anh ta bế tôi về phòng ngủ mặc cho tôi vừa hét vùa đ/ấm vào người anh ta : " Thẩm Trí Viễn , buông em ra , anh đang làm gì vậy? Em đang bảo anh... "

Bộp !

Anh ta đ/á/nh vào mông tôi rõ đ/au rồi trầm giọng: " Im đi , đừng ồn ào ! "

Phịch...

Cơ thể mỏng manh của tôi đang phải gánh chịu nỗi đ/au mà nó đáng ra phải chịu ở tuổi trung niên

Thẩm Trí Viễn ném tôi lên giường , trước khi tôi kịp phản ứng, anh ta đã đ/è lên ng/ười tôi.

Tôi r/un r/ẩy nói : " Thẩm Trí Viễn, anh làm gì vậy? . "

Anh ta cởi cà vạt và ném nó đi , đôi mắt đen nay như lửa đ/ốt , giọng nói nóng bỏng : " Anh sẽ cho em biết như thế nào là hợp và không hợp nhau. "

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phân Hóa Thành Omega Trước Mặt Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Chương 8
Khi phân hóa thành Omega trước mặt kẻ th/ù không đội trời chung, lại còn có độ tương thích pheromone với hắn lên tới 100%, tôi có nên chạy trốn không? Trong bóng tối, tôi không nhịn nổi nữa, gi/ật phắt bàn tay đang được voi đòi tiên của Trần Cảnh: "Trần Cảnh, buông ra ngay không tôi gi*t cậu!" "Uất Trình, người đang cố sức cọ xát vào người tôi chính là cậu đấy."
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
1.13 K
Vợ Kiến Chương 9
Cô Dâu Xua Đen Đủi Chương 1 Toàn thân đau nhức như bị xe cán qua, bên tai ù đi, có tiếng khóc than não ruột văng vẳng bên tai. - Con của mụ ơi! Con nhất định phải tỉnh lại! Nếu con có mệnh hệ gì, mụ cũng không sống nổi nữa! Thanh âm đau khổ ấy cứ như mũi kim đâm thẳng vào óc, khiến người nằm trên giường nhíu mày, chậm rãi mở mắt. Trước mắt là trần nhà đen xỉn, hơi ẩm mốc xộc vào mũi. Cổ họng khô rát như lửa đốt, khó nhọc lắm mới thốt ra được tiếng: - Nước... Tiếng khóc đột ngột ngừng bặt. Một bóng người vội vàng chạy tới, hai tay run rẩy nâng bát nước lên môi nàng: - Con gái! Con tỉnh rồi! Trời cao có mắt! Trời cao có mắt! Nước mắt mụ ta rơi lã chã, tay chân luống cuống như được cả tấn vàng. Người phụ nữ trên giường uống vài ngụm, tầm nhìn dần trở nên rõ ràng. Đầu vẫn còn choáng váng, nhưng ký ức nguyên chủ đã ùa về đầy đủ. Nàng nhắm mắt, trong lòng chua xót: Không ngờ mình lại xuyên vào thân phận cô dâu xua đen đủi, vừa gả tới nhà chồng đã thành góa phụ. Bên tai lại văng vẳng tiếng nức nở: - Con dâu à, con phải sống cho bằng được! Dù thằng bé nhà mụ có phải chết, con cũng phải sống! Khóe môi người phụ nữ khẽ nhếch lên. Sống ư? Kẻ nào cũng muốn nàng chết, kẻ nào cũng nhăm nhe nuốt trọn tài sản nhà chồng. Vậy thì... ai mới là kẻ đáng chết? Chương 7