Kỳ thi đại học cứ thế kết thúc.
Để kỷ niệm thời thanh xuân khép lại, cả lớp tổ chức một buổi liên hoan.
Trước khi tới nhà hàng, Trì Tân còn dẫn tôi đi c/ắt tóc.
Cậu ấy đứng cạnh thợ c/ắt tóc, yêu cầu còn nhiều hơn cả tôi.
“Đúng.”
“C/ắt kiểu này.”
“Đừng c/ắt hỏng.”
Yêu cầu của Trì Tân cực kỳ cao.
Tôi ngoan ngoãn phối hợp với thợ c/ắt tóc.
Mất gần hai tiếng mới xong.
Rời khỏi tiệm tóc, Trì Tân lại kéo tôi đi m/ua quần áo.
Kiểu dáng quá nhiều khiến tôi nhìn đến hoa mắt.
Cuối cùng gần như toàn bộ đều do cậu ấy chọn.
Đến khi bước vào phòng riêng của nhà hàng, bản thân tôi còn chưa phản ứng.
Ngược lại, các bạn trong lớp đã đồng loạt sửng sốt.
“Trời!”
“Anh đẹp trai nào đây?”
“Ai còn dẫn người nhà tới vậy?”
Giang Nhiên là người nhận ra tôi nhanh nhất.
Cô ấy đ/ập mạnh tay xuống bàn.
“Mấy người m/ù à?”
“Đây là Trần Vụ!”
Tất cả mọi người đều há hốc miệng.
Bị quá nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm, tôi ngượng ngùng cúi đầu.
Trì Tân đứng bên cạnh, hai tay đút túi.
Không hiểu sao vẫn có thể nhìn ra tâm trạng cậu ấy đang rất tốt.
Bữa liên hoan vô cùng náo nhiệt.
Mọi người đối xử với tôi cũng rất nhiệt tình.
Những người từng thật sự b/ắt n/ạt tôi chỉ chiếm một bộ phận nhỏ.
Phần lớn chỉ là những người im lặng đứng nhìn.
Gần lúc tan cuộc, có người uống say rồi tới xin lỗi tôi.
Cũng có người vì sự im lặng trước đây mà nói lời hối lỗi.
Tôi không biết nên đáp lại thế nào.
Cuối cùng chỉ gật đầu.
Sau khi trở về nhà, Trì Tân hỏi:
“Vui không?”
Tôi gật đầu thật mạnh.
“Vui.”
Trong căn phòng ngủ ánh sáng mờ tối, Trì Tân nhìn tôi không chớp mắt.
Cậu ấy hình như đã uống không ít.
Gương mặt càng lúc càng gần.
Gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi rư/ợu trong hơi thở.
Tôi lập tức nhớ tới nụ hôn tr/ộm lần trước.
Trái tim chợt đ/ập nhanh.
Nhưng cuối cùng vẫn nhẹ nhàng đẩy cậu ấy ra.
“Cậu uống nhiều rồi.”
Trì Tân dừng lại.
Tôi cũng không nói thêm gì.
Sau đó tôi chuyển đi.
Đây vốn là kế hoạch đã định từ ngày đầu đến nhà họ Trì.
Tôi cũng đã nói với ông cụ Trì từ trước.
Sau khi thi xong, tôi chuyển tới thành phố có trường đại học mà mình mong muốn.
Tôi đã tự ước lượng điểm.
Nếu không có gì bất ngờ, chắc chắn có thể đỗ.
Ông nội để lại cho tôi một khoản tiền.
Nhưng vì muốn tính toán lâu dài, tôi vẫn dự định ki/ếm một công việc làm thêm trong kỳ nghỉ hè.
Để tiết kiệm tiền thuê nhà, tôi còn ở ghép với người khác.
Tôi vừa tìm được một công việc hè.
Không ngờ ngay ngày hôm sau, Trì Tân đã tìm tới tận cửa.
Cậu ấy đứng ngoài hành lang.
Gương mặt đầy gi/ận dữ.
Vừa thấy tôi đã nghiến răng hỏi:
“Quyến rũ tôi xong rồi bỏ chạy?”
Tôi ngây người.
Trì Tân càng nói càng tức.
“Lúc nhờ tôi lấy nước, phụ đạo cho cậu, còn sưởi chăn cho cậu…”
“Sao lúc đó không nghĩ đến hậu quả?”
Tôi đang định giải thích thì ánh mắt Trì Tân vô tình nhìn thấy đôi dép của người bạn cùng thuê nhà.
Một đôi dép nam cỡ lớn.
Cậu ấy lập tức mất bình tĩnh.
“Mẹ kiếp!”
“Tên đàn ông kia là ai?”
Tôi vịn cửa.
Chậm rãi giải thích:
“Tôi không quyến rũ cậu.”
“Cũng chưa từng nhờ cậu làm những chuyện đó.”
Lời vừa dứt, cơ thể Trì Tân khẽ lảo đảo.
Biểu cảm trên mặt cậu ấy giống như bị tôi đ.á.n.h một quyền.
Nếu không nhìn kỹ, gần như không thể phát hiện khóe mắt đã ướt.
Cậu ấy hỏi:
“Vậy tôi là gì?”
Giọng nói thấp xuống.
“Là tôi tự dâng mình lên à?”
Tôi mím môi.
Thật ra rất nhiều lời đã giữ trong lòng quá lâu.
“Cậu đối xử với tôi rất tốt.”
“Nhưng giữa chúng ta từ đầu đến cuối vẫn chỉ là một mối qu/an h/ệ m/ập mờ.”
Tôi không dám dựa vào sự m/ập mờ ấy để tự cho rằng mình có vị trí đặc biệt.
Chừng nào Trì Tân chưa tự nói rõ, tất cả những điều tốt đẹp ấy đều có thể bị thu lại bất cứ lúc nào.
Tôi vẫn luôn chờ.
Chờ Trì Tân tự mình nói rằng cậu ấy thật sự thích tôi.
Chờ cậu ấy nói muốn tôi ở lại.
Nhưng tôi đã chờ đến đúng ngày dự định rời đi.
Trì Tân vẫn không nói.
Cậu ấy vội vàng giải thích:
“Tôi đang chuẩn bị bất ngờ cho cậu.”
Tôi vẫn cúi đầu.
Không nói gì.
Có lẽ đến lúc này Trì Tân cuối cùng cũng hiểu tôi đang chờ điều gì.
Cậu ấy lập tức nói:
“Tôi thích cậu.”
Tôi ngẩng đầu.
Trì Tân nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Trần Vụ.”
“Tôi thích cậu.”
Giọng cậu ấy quá lớn.
Ngoài hành lang lập tức xuất hiện mấy cái đầu tò mò.
Mặt tôi nóng lên, vội kéo Trì Tân vào trong.
Đợi cửa đóng lại, cậu ấy lập tức ôm ch/ặt lấy tôi.
Vừa rồi còn tức gi/ận như muốn đ.á.n.h người.
Bây giờ giọng điệu lại đáng thương chẳng khác nào một chú ch.ó con.
“Xin cậu.”
“Đừng đi.”
Tôi im lặng một lúc.
Sau đó nhỏ giọng nói:
“Cậu từng nói…”
Trì Tân cứng người.
Tôi chậm rãi nhắc lại từng chữ.
“Dù phải cưới một con ch.ó cũng không cưới tôi.”
Tôi ngốc thì ngốc thật.
Nhưng lại cực kỳ nhớ th/ù.
Trì Tân lập tức tức đến mức tự t/át mình một cái.
Tôi còn chưa kịp ngăn, cậu ấy đã hạ giọng, gần như van nài:
“Trì Tân trước đây c.h.ế.t rồi.”
“Người đang đứng trước mặt cậu bây giờ là Trì Tân mới.”
Tôi nhìn cậu ấy.
Trì Tân nghiêm túc nói:
“Cậu ấy rất thích, rất thích cậu.”
“Cậu có đồng ý ở bên cậu ấy không?”
Tôi nhìn đôi mắt đã ươn ướt kia.
Rõ ràng trong lòng đã có đáp án.
Nhưng vẫn cố tình giả vờ suy nghĩ một lúc.
Trì Tân đứng trước mặt tôi, càng chờ ánh mắt càng căng thẳng.
Đến khi cậu ấy gần như sắp không chịu nổi nữa, tôi mới mím môi cười.
“Ừ.”