Thịnh Trạc làm tôi cảm thấy hơi ngượng ngùng khó chịu.

Sau lần thứ ba cố gắng né tránh bàn tay của cậu ta, cậu ta im lặng không nói một tiếng rút ra.

Một tay tôi bị ép phải nắm lấy ngón giữa của cậu ta, tay kia thì bị dẫn dắt đưa xuống chạm vào phía dưới của cậu ta.

"Anh tự so sánh thử xem, đến một ngón tay mà anh còn không chịu nổi, thì đến lúc đó làm sao anh chịu được thứ này hả?"

...

Tôi không tránh né nữa.

Thật ra cũng không tính là khó chịu, chỉ là cảm thấy cơ thể trở nên có chút xa lạ.

Thịnh Trạc đã dùng hành động để chứng minh cho tôi thấy, cơ thể của tôi còn có thể trở nên xa lạ hơn thế nữa.

...

Tôi không dám nhìn vết sẫm màu loang lổ trên quần cậu ta, ánh mắt né tránh: "Cậu xem trong tủ quần áo có chiếc quần nào vừa không, lấy mà thay đi."

"Ừm." Cậu ta có vẻ không để ý lắm: "Anh đi tắm trước đi."

Lề mề tắm rửa xong xuôi, lúc bước ra thì trên bàn đã bày la liệt đồ ăn.

Logo in trên túi nilon chính là logo của khách sạn tối qua.

Tôi cài cúc áo lại, chợt nhớ ra một chuyện.

"Tiền phòng tối qua hết bao nhiêu? Tôi chuyển khoản cho cậu."

"Không cần đâu... Tôi có mã giảm giá."

Sinh viên đại học Ha, đúng là biết cách săn sale thật đấy.

Tôi yên tâm ngồi xuống, ăn được một miếng lại ngước mắt lên nhìn, bỗng chốc chẳng thể yên tâm nổi nữa.

"Sao cậu vẫn chưa thay quần?"

"Không có cái nào vừa cả."

Tôi lập tức lấy điện thoại ra: "Gửi size của cậu cho tôi, tôi bảo trợ lý đi m/ua."

Cậu ta đ/è tay tôi lại: "Không rõ lắm đâu, người khác không nhìn ra đâu."

"Đây không phải là vấn đề nhìn có rõ hay không..."

Ánh mắt tôi bất giác dừng lại trên đôi bàn tay với các khớp xươ/ng rõ ràng của cậu ta.

Gương mặt lại nóng bừng bừng lên.

Nó là một biểu tượng, là một thông báo không lời.

Rành rành nhắc tôi nhớ lại vừa nãy bản thân đã xin tha và thất thố đến nhường nào.

"Giang tổng?"

Thịnh Trạc nhướng mày cười: "Đang hồi tưởng lại à?"

Đang định cãi bướng thì có tiếng gõ cửa.

"Giang Bỉnh, anh vào đây."

Là anh cả.

Tôi lập tức đứng phắt dậy.

"Dự án hợp tác lần trước gặp chút trục trặc, em x/á/c nhận lại với anh một chút."

Anh cả trước nay không bao giờ nói những lời dư thừa vô ích, vừa thấy tôi là đi thẳng vào công việc luôn.

Đợi đến khi x/á/c nhận xong xuôi tất cả, anh ấy mới phát hiện ra trong văn phòng còn có một người khác.

"Cậu là..."

Nhìn thấy dáng vẻ hơi nhíu mày của anh ấy, tôi bắt đầu thấy chột dạ.

Chương 7:

Đối với anh hai thì tôi có thể mặt không đỏ tim không đ/ập mà cãi lại chem chẻm, nhưng đối với anh cả thì không được, đó là sự sợ hãi theo bản năng.

Sợ anh ấy sẽ chỉ trích tôi làm xằng làm bậy, tôi đành phải cư/ớp lời chuyển chủ đề: "Anh cả, dạo này anh... tiến triển thế nào rồi?"

Anh ấy thu lại biểu cảm, giọng điệu không vui: "Không cần em phải bận tâm."

Thật ra tôi đã nghe ngóng được từ lâu rồi.

Sau khi tin tức muốn tìm đối tượng liên hôn được tung ra, những gia tộc môn đăng hộ đối đều kh/iếp s/ợ cái danh Diêm Vương mặt lạnh của anh ấy, nên tất cả đều giả vờ như không biết, không rõ, không thấy, không hợp.

Người duy nhất lên tiếng đáp lời lại là cậu bạn học cũ từng chơi thân nhưng sau này lại đường ai nấy đi của anh ấy, cất công bay từ nước ngoài xa xôi vạn dặm về đây chỉ để trực tiếp chế nhạo anh ấy một trận.

Thế nên, chẳng có chút tiến triển nào cả.

Hì hì, nếu không có gì bất ngờ thì toàn bộ tài sản thừa kế sẽ là của tôi, vị trí đứng đầu bảng xếp hạng người giàu có cũng sẽ là của tôi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 10
Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: [Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!] [Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!] Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: "Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc." Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: "Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
1.98 K
2 Tham Lam Chương 12
4 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
6 Mưa hoa sương gió Chương 13
11 Em Đừng Khóc Mà Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Beta Cũng Không Thể Muốn Làm Gì Thì Làm

7 - END
Sau một đêm "xuân phong nhất độ" với tên Alpha không đội trời chung, tôi vậy mà lại bị hắn làm cho có bầu. Hoảng hốt quá, tôi liền ôm đồ chạy trốn mất dép. Để kiếm tiền mua sữa bột cho con, ông bố bỉm sữa tập sự là tôi đành bất đắc dĩ nhận một kèo làm thêm: Đóng thế cho một cậu nhóc Omega vừa đào hôn ngay trước thềm một đám cưới thế kỷ! Ai mà có dè, chú rể của đám cưới đó lại chính là cha của đứa nhỏ trong bụng tôi! Tôi chỉ đành cắn răng, da mặt dày hơn thớt để hoàn thành toàn bộ quy trình hôn lễ. Cho đến khi tiệc cưới kết thúc, Lục Trạch đè nghiến tôi xuống giường... Tôi hốt hoảng: "Anh... anh làm cái gì thế?!" Ánh mắt Lục Trạch đầy mập mờ, khàn giọng bảo: "Bé ngoan, chẳng lẽ em không biết bước cuối cùng của hôn lễ là phải làm gì sao?" "Động phòng." Tôi cuống cuồng: "Chờ chút đã! Việc làm thêm... hình như đâu có bao gồm cái khoản này đâu hả, ai ơi cứu tôi?!"
Boys Love
Chữa Lành
Đam Mỹ
0
Mất Nét Chương 10.
Chúc Thanh Sơn Chương 17