Trộm Tim

Chương 11.1

04/07/2024 17:41

11.

Hai hàng lông mi của tôi còn hơi ẩm ướt vì trên đường đến đây tôi đã khóc.

Phó Kinh tiến lại gần hơn, anh thở hổ/n h/ển, đôi mắt đen sâu thẳm của anh phản chiếu khuôn mặt tôi.

“Ngoan, em nói một tiếng thì anh có thể đến sân bay đón em mà.”

Phó Kinh nâng mặt tôi lên, nhẹ nhàng dỗ dành tôi.

Những uất ức tích tụ mấy ngày nay chợt bộc phát, tôi mĩm môi rồi lại bắt đầu rơi nước mắt.

“Lại có ai ứ/c hi*p em sao?”

Tôi khóc nức nở: “Không ngờ anh lại cho vào phía trên đấy.”

“Phía trên nào?”

Tôi cúi đầu lục lọi rong túi xách, cuối cùng lấy que thử th/ai ra đưa cho anh.

Phó Kinh liếc mắt nhìn một cái rồi đột nhiên ánh mắt anh dán ch/ặt vào thứ trên tay tôi, khuôn mặt bình tĩnh dần nứt ra.

Anh gắt gao nhìn vào hai vạch đỏ tươi trên que thử th/ai, trầm mặc rất lâu, sau đó giọng nói của anh hơi khàn: “Thật hả?”

Mấy phút sau, cuộc trò chuyện của tôi và Phó Kinh đã đến bên bờ sông.

“Anh không cho vào thì em cho vào hả?” Tôi gi/ận đến khuôn mặt đỏ bừng.

Phó Kinh hạ giọng nắm lấy bàn tay đang siết ch/ặt của tôi: “Được rồi, chúng ta không bàn chuyện này nữa, em có muốn đứa bé này không?”

Tôi hét lên: “Anh dám làm mà không dám nhận à?”

“…”

“Tra nam!”

“Anh muốn.”

“Nhưng em không muốn sinh cho anh.”

“…”

Mặc kệ tôi muốn nói gì, Phó Kinh kéo tôi về khách sạn.

Buổi tối tôi nằm bên cạnh anh rồi bắt đầu lẩm bẩm: “Em không cho vào, anh cũng không cho vào, vậy là vấn đề chất lượng bên phía người b/án rồi.”

Phó Kinh lắng nghe phân tích của tôi nhưng không nói một lời nào.

Tôi tiếp tục nói: “Nhưng đều là thương hiệu lớn, cũng không thể nào, vậy rốt cuộc là nguyên nhân gì…”

Đột nhiên tôi dừng lại rồi nghĩ đến một khả năng khác có thể xảy ra.

Bên gái lừa bên trai rồi.

Phó Kinh ngước mắt lên, trong đôi mắt đen của anh có một tia sắc bén, anh nhẹ giọng nói: “Em buộc phải nghĩ đến chuyện này à?”

Anh nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi thì sắc mặt anh tối sầm lại, anh kéo tôi lại để tôi ôm anh.

“Có một số biện pháp không thể đạt đến độ an toàn 100% được, anh đề nghị em bình tĩnh lại, yên tĩnh chút đi.”

Căn phòng dần chìm vào im lặng, cảm giác mệt mỏi rã rời dần tìm đến tôi.

Trước khi chìm vào giấc ngủ tối chợt nhớ đến chuyện chính, tôi xoay người ngồi dậy, tức gi/ận không chịu được: “Bạch Xảo Xảo nói anh làm bánh sinh nhật cho cô ta.”

Phó Kinh mệt mỏi thở dài: “Thiển Thiển, anh không biết làm bánh, anh nhớ em không thích mấy món ăn có kem.”

“Sao anh biết?”

Dưới ánh mắt ch/áy bỏng của tôi, Phó Kinh mở mắt rồi rồi nhìn tôi: “Hồi cấp ba em đến nhà ăn trong trường ăn từng nói như thế.”

Tôi bắt đầu nghiêm túc quan sát Phó Kinh, anh lớn hơn tôi năm tuổi.

Khi tôi vào năm nhất trung học thì anh đang học ở trường đại học bên cạnh.

“Ồ.”

“Em ồ cái gì?”

Tôi nằm lên ngựk anh, bàn tay vân vê lọn tóc trước ngựk rồi chọc anh: “Hóa ra anh phải lòng em từ lâu lắm rồi nhỉ.”

Thật lòng mà nói thì có lẽ tôi và Phó Kinh đã gặp nhau vào thời điểm đó.

Ba tôi muốn tôi được nhận vào trường đại học ở bên cạnh nên đã nghe ngóng từ những sinh viên giỏi lúc trước, tôi cũng lấy được số QQ của Phó Kinh từ sổ liên hệ của trường, còn dùng nick ẩn danh để hỏi anh mấy bài toán.

Tôi chưa từng nói cho ai biết bí mật này, nhưng bây giờ xem ra anh đã biết từ lâu rồi.

Dường như Phó Kinh nhận ra được sự nghi ngờ của tôi, anh thở dài rồi nhét tôi vào trong chăn: “Tài khoản nhỏ của em luôn bấm thích mấy bài viết của tài khoản lớn của em.”

Nhìn thấy vẻ mặt bối rối của tôi thì anh cam chịu nhắm mắt lại, anh sờ đầu tôi: “Ngoan nào, đừng lãng phí đầu óc nữa, nếu em nghĩ không ra thì đi ngủ sớm đi.”

Trước khi chìm vào giấc ngủ thì tôi lại bắt đầu lải nhải: “Anh đổi chủ đề rồi, chúng ta đang nói chuyện bánh kem, Bạch Xảo Xảo lấy bức ảnh này ở đâu ra?”

“Anh không biết.”

“Tạo từ AI à?”

“Cũng có thể.”

“Anh không thể lừa em…”

“Thiển Thiển à, mau ngủ đi, đã có người xử lý chuyện này rồi.”

Trong mấy ngày tiếp theo, tội bị Phó Kinh trói bên cạnh, hoàn toàn không đi đâu được.

Anh bàn chuyện làm ăn, tôi phải đi theo.

Anh thăm hỏi công ty, tôi cũng phải đi theo.

Câu tôi thường nghe nhất là: “Vợ tôi mang th/ai rồi.”

Khi anh nói câu này thì trên mặt không hề bộc lộ bất kỳ cảm xúc nào mà chỉ chờ đối phương lộ ra vẻ mặt kinh ngạc: “Ồ, chúc mừng anh.”

Lúc đó anh lại mỉm cười trả lời: “Cảm ơn.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7