Hoàng đế được đưa đến Thiên Điện, đặt nằm trên giường trong căn phòng chật hẹp. Mấy chiếc đèn cung đình treo lơ lửng phía trên, ánh sáng rọi xuống khiến cả giường chiếu sáng rực.
Thẩm Thái Y từ phía trong vội vã chạy ra, gặp Thẩm Thanh Nhi ngay cửa Thiên Điện.
- Thanh Nhi... - Giọng Thẩm Thái Y r/un r/ẩy, không biết vì chạy quá vội hay quá lo lắng.
- Con xin lỗi cha. - Thẩm Thanh Nhi cúi đầu.
- Con không làm gì sai, không cần xin lỗi. - Thẩm Thái Y vỗ vai cô - Đã đến bước này, cứ mạnh dạn làm đi!
Thẩm Thanh Nhi gật đầu.
Lúc này, một viên quan Thái Y Viện đi theo Thanh Nhi vào trong - chính là Lý Viện Phán từng làm khó cô trước đây.
- Lý Viện Phán dừng lại! - Một thái giám trong điện quát lạnh lùng.
Lý Viện Phán chắp tay: - Bản quan phụ trách giám sát y thuật, việc chữa trị phải có ta theo dõi.
Thái giám đáp: - Thẩm Y Quan vừa được bệ hạ đặc cách phong làm hầu y, không cần người giám sát.
- Thế ư... - Lý Viện Phán lập tức đổi giọng, hỏi Thẩm Thanh Nư: - Vậy bản quan có thể vào xem qua một chút không?
- Không được. - Thanh Nhi ném hai chữ, quay người bước vào Thiên Điện.
Lý Viện Phán méo miệng, lẳng lặng quay ra hiên, đứng chung với các thái y khác chờ đợi.
Thanh Nhi thay đồ y phục, rửa tay khử trùng. Ba thầy th/uốc phụ tá đã đợi sẵn để giúp cô mặc đồ phẫu thuật, mọi thứ đều chỉn chu.
Một phụ tá dùng khăn thấm th/uốc mê Ất Dậu đặt lên miệng mũi hoàng đế, khiến ngài hít vào hơi th/uốc và rơi vào trạng thái gây mê. Nghe có vẻ thô sơ, nhưng đây chính là cách gây mê đầu tiên trên thế giới thành công.
Thấy hoàng đế có vẻ căng thẳng, Thanh Nhi đề nghị ngài đếm từ một đến mười.
Hoàng đế nhắm mắt: - Một...
Ngài bất tỉnh ngay sau đó.
Thanh Nhi ra hiệu bắt đầu. Cô dùng lưỡi d/ao sắc như lá liễu rạ/ch vết thương, tách phần da thịt sưng đỏ nhưng không tìm thấy ổ mủ. Cô phải mở rộng vết rạ/ch, phát hiện một ổ áp xe lớn bằng ngón út - bên trong có vài mảnh gỗ nhỏ cùng vải vụn.
Phụ tá lau mồ hôi trên trán cô.
Liếc nhìn đồng hồ cát, Thanh Nhi tập trung cao độ, lần lượt lấy ra sáu mảnh dị vật đặt vào khay. Cô c/ắt bỏ toàn bộ ổ áp xe cùng phần thịt hoại tử xung quanh cho đến khi m/áu đỏ tươi trào ra, rồi dùng nước muối pha loãng rửa sạch nhiều lần cho đến khi vết thương sạch sẽ.
Thanh Nhi thở phào, dùng chỉ tơ tằm từ phụ tá đưa lên để khâu cơ và màng. Động tác cô nhanh nhẹn, đường khâu tỉ mỉ như xươ/ng cá khiến hai phụ tá lớn tuổi thán phục. Họ thuộc khoa chấn thương, chuyên trị đ/ao thương suốt mấy chục năm nhưng tay nghề còn thua cô gái mười mấy tuổi.
- Thẩm Y Quan học khâu vá từ đâu vậy?
- Mẹ tôi truyền lại, ban đầu dùng để khâu vết rá/ch khi phụ nữ sinh nở. - Thanh Nhi đáp.
- Cô có thể chỉ dạy chúng tôi sau được không? - Một phụ tá hỏi.
- Được, khi rảnh hãy đến tìm tôi. - Thanh Nhi gật đầu.
Ba người vui mừng cảm tạ, nếu không mặc đồ phẫu thuật hẳn họ đã chắp tay bái lạy.
Khâu xong vết mổ, băng bó cẩn thận, Thanh Nhi treo ngược một bình thủy tinh chứa dịch vàng nhạt lên giá. Cô dùng giá đèn đồng cải tiến thành giá truyền dịch, cắm ống mềm và đưa kim tiêm vào tĩnh mạch mu bàn tay hoàng đế.
- Đây là gì vậy? - Phụ tá hỏi.
- Truyền dịch, th/uốc Allicin pha loãng. - Thanh Như giải thích.
Ba người nhìn nhau ngơ ngác - từng chữ đều hiểu nhưng ghép lại thành câu thì không.
Cát trong đồng hồ gần hết khi Thanh Nhi cúi xuống gọi: - Bệ hạ! Bệ hạ!
Ba phụ tá hồi hộp nhìn hoàng đế đang thở đều.
Thanh Nhi gọi thêm vài tiếng, hoàng đế chớp mắt vài cái rồi rung mi.
- Bệ hạ, xin mở mắt ra. - Thanh Nhi nói.
Hoàng đế nặng nhọc mở mắt.
- Giơ tay trái lên.
Hoàng đế làm theo.
Thanh Nhi vừa bắt mạch vừa quan sát đồng tử, rồi thở phào nhẹ nhõm.
Hoàng đế cố mở mắt nhưng cơn buồn ngủ ập đến, ngài lại thiếp đi.
- Giải phẫu thành công rồi ư?! - Phụ tá nén giọng phấn khích.
- Tạm coi là thành công. Phải truyền dịch bảy ngày và chăm sóc cẩn thận. - Giọng Thẩm Thanh Nư run nhẹ.
Lính hộ vệ khiêng hoàng đế đặt lên cáng đã chuẩn bị, đắp chăn kín rồi đưa về phòng sưởi phía tây chính điện.
......
Bình An ra khỏi cung thì gặp cha đang đợi ở Ngọ Môn. Chắc ông biết chuyện cậu về nhà lấy đồ buổi chiều nên đón về.
Bình An định chạy tới thì bị Ngô Công Công kéo lại, giục cậu: - Tiểu tổ tông ơi, bệ hạ ban ân đặc cách cho cậu vào trường thi đó! Đừng làm bộ mặt đưa đám nữa, cười lên nào!
Bình An cười gượng: - Ha ha ha.
- Thôi đừng cười nữa, m/a quá! - Ngô Công Công lắc đầu - Vào đi, giờ còn sớm, ngủ thêm chút đi!
Bình An mệt mỏi theo viên quan kiểm tra cùng mấy lính gác về phòng thi. Vừa chạm đầu vào chiếu, cậu đã ngủ thiếp đi - bỏ lỡ cả việc phát đề thi sáng hôm sau.
Cậu tỉnh dậy vì đói lúc trưa, vén màn nhìn thấy mặt trời đã đứng bóng. Các thí sinh khác đang viết lia lịa. Lính tuần tra tròn mắt thán phục khi thấy vị thí sinh kỳ lạ này - ngủ nướng giữa trường thi quả là chuyện chưa từng có.
Bình An duỗi lưng một cái, đứng dậy rửa mặt qua loa, rồi dựng lên cái lò nhỏ, dùng thịt bò hơ khô để nấu một nồi canh, đun lửa nhỏ mà ăn.
Truyện "Láng Giềng" mơ hồ quá, cậu chẳng viết được chữ nào, đành gác bút lấy lương khô ra. Bình An ăn vội bữa trưa sớm, mở túi đề thi ra, bắt đầu viết.
Hai kỳ thi Hương tiếp theo là môn bắt buộc, Bình An làm bài thuận lợi.
Đến trưa ngày thứ chín, cậu chẳng buồn nấu cơm, chép bài luận ra giấy thi, kiểm tra kỹ rồi nộp bài rời trường.
Suốt chín ngày bị mùi đồ ăn của cậu tr/a t/ấn, các thí sinh thở phào nhẹ nhõm – tên khốn này cuối cùng cũng nộp bài!
Bỏ qua chuyện nửa đêm nửa hôm rời trường, chín ngày thi cử liên tục cũng đủ làm người ta kiệt sức. Thấy ông Giám sinh Ngô năm mươi tuổi bị khiêng ra, cảnh tượng ấy đâu cũng có, Bình An nghĩ tranh thủ lúc trẻ thi đỗ khoa cử cũng là điều tốt.
Bình An tìm được Càng Bảy và Cây Sồi Xanh đang đợi ở cổng trường, ba người len qua dòng người chen lấn, đi hai con đường mới thấy xe ngựa nhà.
Bình An liếc mắt quan sát: công đường có treo đồ trắng không, chốn ăn chơi đã đóng cửa chưa... May thay mọi thứ vẫn bình thường.
Cậu vén rèm xe lên, thấy cha đang ngồi trong.
- Cha! – Cậu reo lên vui sướng.
Trần Diễm thấy con trai tinh thần ổn, cười đùa:
- Đề của mày đoán trúng mấy câu?
Bình An biết mình sẽ bị chọc, trợn mắt giả vờ ngất.
Trần Diễm cười to hơn.
Bình An chợt nhớ chuyện hệ trọng, đứng bật dậy:
- Cha đừng cười, nói chuyện chính đi.
Trần Diễm đáp:
- Bệ hạ đã giảm sốt, mỗi ngày truyền th/uốc bồi bổ, ăn uống bình thường. Giờ Thái tử đang giám quốc.
Bình An thở phào:
- Thật tốt quá!
Trần Diễm lấy ra hộp cơm tinh xảo, trong là tám món điểm tâm Bình An thích.
- Mẹ con chuẩn bị đấy. – Ông nói.
Bình An mắt sáng rực, lót vải sạch rồi ăn ngay một chiếc bánh xoắn rán.
Trần Diễm cười:
- Ăn xong về nghỉ đi. Bệ hạ chắc vài ngày nữa sẽ triệu con vào cung.
Bình An cắn miếng bánh đậu, ngon đến nheo mắt:
- Phụ huynh người ta đều lo thành tích, sao cha không hỏi con thi thế nào?
- Cha vừa hỏi rồi mà. Đề của mày đoán trúng mấy câu? – Trần Diễm hỏi lại.
- ... – Bình An phụt hơi – Thôi cha đừng hỏi nữa!
Về nhà, Bình An tắm nước nóng thỏa thuê. Vừa ăn điểm tâm xong đã lại đói, cậu ăn thêm bát canh gà rồi bị mẹ và bà đuổi ra sân đi dạo cho tiêu cơm.
Ai ngờ đung đưa vài nhịp xích đu đã ngủ khì. Trần Diễm đành bế con về phòng đông.
Cậu ngủ một mạch đến chiều hôm sau, sức lực dần hồi phục.
Hôm sau, Bình An nhận chiếu chỉ. Hoàng đế ban thưởng vàng bạc, lụa là, một dinh thự ở phường Minh Lúc, một trang trại hơn ba trăm mẫu ngoại ô. Lại hạ lệnh cho huyện Thịnh Sao xây đền "Trung Nghĩa" tại ngõ nhà họ Trần.
Vì Bình An chưa đỗ đạt, tước vị chỉ dừng ở chính lục phẩm. Ban thưởng chủ yếu là tiền bạc, đất đai. Hoàng đế thấy thế còn chưa đủ, nhưng Bình An đã mừng lắm rồi!
Dĩ nhiên, cậu không mê mẩn vì tiền, chỉ muốn tận mắt xem tình hình hoàng đế, liền theo thái giám truyền chỉ vào cung tạ ơn.
Đến Càn Thanh Cung, từ ngoài cửa đã nghe tiếng hoàng đế mạnh mẽ, đang cãi nhau với Thái tử về triều chính.
Bình An nghe vậy thầm nghĩ: khôi phục khá tốt.
Hoạn quan trong ngoài đã quen cảnh này, mặt lạnh như tiền. Ngô Công công vào bẩm báo. Khi Bình An bước vào, thấy Thẩm Thanh Nhi đang buộc thanh gỗ vào cánh tay hoàng đế.
Hoàng đế liếc cánh tay bị cố định, nài nỉ:
- Đừng buộc nữa, trẫm hứa không cử động.
- Hôm qua bệ hạ cũng nói thế. – Thẩm Thanh Nhi lạnh lùng.
Thực ra không g/ãy xươ/ng, không cần thế. Nhưng hoàng đế vết đ/âm chưa lành đã đòi đ/á/nh Thái tử, Thanh Nhi đành ra hạ sách.
Thái tử còn dám đùa, nói phụ hoàng bị Thẩm Y Quan trói tay thành hổ không vuốt, ngoài mạnh trong yếu.
Hoàng đế ném quả quýt, Thái tử né đi, suýt trúng Bình An vừa vào.
Bình An nín cười, hành lễ.
- Bình An, lại đây. – Hoàng đế mấy ngày bị Thái tử chọc tức, giờ mới tươi tỉnh.
Thái tử châm chọc:
- Haizz, thấy Bình An mặt mày khác hẳn. Rốt cuộc ai mới là con ruột?
Hoàng đế ném tiếp quả quýt:
- Ngươi mà bằng nửa nó, trẫm sống thêm mười năm!
Bình An hiểu tâm trạng Thái tử. Cha ruột sống lại, cậu thoải mái "xấc xược".
Thái tử miệng lưỡi đấy, vẫn hiểu ý xếp gối tựa cho phụ hoàng.
- Mạng trẫm do các ngươi c/ứu đấy. – Hoàng đế cười với Thẩm Thanh Nhi – Thẩm Y Quan lập đại công. Bình An được thưởng, ngươi cũng vậy. Ngoài ban thưởng thông lệ, trẫm cho ngươi một ân điển. Ngươi muốn gì?
Thẩm Thanh Nhi đáp ngay:
- Thần muốn biên soạn sách th/uốc cho phụ nữ. Dù chưa đủ tư cách soạn sách lập thuyết, nhưng nếu được bệ hạ cho phép, thần sẽ nỗ lực hoàn thành.
Nàng muốn phá bỏ rào cản "nữ lang bất khả trước thư".
Hoàng đế ngạc nhiên:
- Chỉ một cuốn sách thôi sao?
Thẩm Thanh Nhi cười:
- Đến ngày đó, thần muốn mời bệ hạ và trung cung nương nương viết lời tựa.