Khanh Mạnh Chúc đã lâu không gặp Địch Hạnh, khi gặp lại vẫn thấy anh ta như năm ngoái.
Địch Hạnh nhìn Khanh Mạnh Chúc lại thấy khác xưa nhiều, không chỉ dáng vẻ đẹp hơn mà người còn toát lên vẻ sang trọng.
Hai người bắt tay.
Khanh Mạnh Chúc: "Lâu lắm không gặp."
Địch Hạnh ngắm nghía: "Cảm giác như đã lâu lắm rồi. Mới ba ngày không gặp mà như phải lau mắt để nhìn. Cậu đi một năm về khác hẳn."
Khanh Mạnh Chúc cười: "Tôi vẫn là tôi thôi, đâu có khác nhiều. Vào uống trà đi."
Địch Hạnh năm ngoái đã từng đến khu vườn này, giờ trở lại thấy mọi thứ vẫn gọn gàng ngăn nắp.
So với năm ngoái, khu vườn giờ đậm chất sống hơn. Từ hai chú chó đang nằm phơi nắng đến những luống rau dưới chân tường, tất cả đều tràn đầy sinh khí.
Khanh Mạnh Chúc bật máy bơm nước giếng rồi đun nước pha trà: "Anh Địch Hạnh, đây là trà nhà tự sao, uống có chút vị núi rừng. Anh thử xem có hợp khẩu vị không?"
Địch Hạnh ngồi xuống: "Giờ các cậu tự sao trà luôn rồi à?"
Khanh Mạnh Chúc gật đầu: "Không chỉ thế, tụi tôi còn mời chuyên gia, định hợp tác với bà con trồng trà. Chắc hai năm nữa là có sản phẩm b/án."
Địch Hạnh: "Các cậu kinh doanh đa dạng thật. Tôi đếm sơ cũng sáu bảy mặt hàng rồi?"
Khanh Mạnh Chúc: "Cứ phát triển dần thôi. Giờ đang thời kỳ mở rộng, cái gì làm được thì làm, miễn có lãi."
Địch Hạnh: "Hồi mới lập nghiệp tôi cũng thế, cái gì ki/ếm được tiền là làm. Nhắc mới nhớ, công ty nhỏ của tôi vẫn tồn tại được là nhờ ớt của cậu."
Khanh Mạnh Chúc rót trà: "Anh khen quá lời. Nào, anh Địch Hạnh dùng trà đi."
Địch Hạnh định nói gì đó nhưng vừa nhấp ngụm trà đã bị hương vị mê hoặc. Vị ấm nồng lan tỏa khiến tim phổi như được thả lỏng, quên bẵng điều định nói.
Mãi sau, Địch Hạnh mới lên tiếng: "Trà này... là loại gì thế? Sao thơm và dễ chịu thế?"
Khanh Mạnh Chúc: "Là trà rừng tự trồng thôi. Nếu anh thích, lát nữa mang ít về."
Anh tiếp lời: "Không chỉ trà ngon mà nước giếng nhà tôi cũng tốt. Hai thứ hợp lại mới được vị này."
Địch Hạnh uống cạn rồi tự rót thêm: "Thảo nào. Để tôi tự pha nhé - lâu lắm rồi mới được thưởng thức trà ngon thế này."
Khanh Mạnh Chúc đưa luôn ấm trà cho khách. Địch Hạnh pha tiếp ấm thứ hai, miệng không ngớt khen: "Thật đấy, tôi đi khắp các nước chưa từng uống trà nào ngon như nhà cậu."
Anh gãi đầu: "Trà này không chỉ ngon mũi ngon miệng, mà còn có cái gì đó khó tả... À, tại tôi lâu không dùng tiếng Việt nên diễn đạt kém."
Khanh Mạnh Chúc cười: "Ý tại ngôn ngoại phải không?"
Địch Hạnh gật đầu lia lịa: "Đúng rồi! Trà cậu tuyệt lắm. B/án tôi ít được không?"
Khanh Mạnh Chúc lắc đầu: "Tiếc là không được. Trà năm nay ít lắm, chỉ đủ biếu anh ít về dùng thôi. Sang năm nhé, sang năm chắc sẽ nhiều hơn."
Địch Hạnh vội hứa: "Thế nhé! Sang năm tôi sẽ quay lại uống trà nhà cậu."
Chuyện trà xong, Địch Hạnh chuyển sang việc chính: "Năm nay ớt nhà cậu ngon hơn năm ngoái. Giá cả thế nào?"
Khanh Mạnh Chúc đã bàn với Xuân trước: "Ớt tươi một ký hai trăm, ớt khô chín sáu trăm."
Địch Hạnh ngạc nhiên: "Rẻ hơn tôi tưởng? Cỡ giá ớt hảo hạng trên thị trường thôi mà."
Khanh Mạnh Chúc giải thích: "Chúng tôi định giá theo chất lượng chứ không đẩy giá."
Địch Hạnh hỏi dò: "Giờ các cậu có giao hàng không?"
Hiểu ý khách quen, Khanh Mạnh Chúc mỉm cười: "Có chứ. Cho anh giảm 10% nhé."
Địch Hạnh vui mừng: "Hay quá! Tôi đặt m/ua như năm ngoái, theo mùa nhé."
Khanh Mạnh Chúc gợi ý: "Năm nay công ty chúng tôi cũng trồng ớt từ giống nhà. Chất lượng không bằng ớt vườn nhà nhưng vẫn rất tốt. Anh có muốn xem thử không?"
Địch Hạnh hỏi giá. Nghe xong, anh tròn mắt: "Chênh nhau thế?"
Khanh Mạnh Chúc giải thích: "Giá cao quá khó cạnh tranh. Chúng tôi định giá sau khi khảo sát thị trường."
Địch Hạnh quyết định: "Cho tôi xem thử."
Khanh Mạnh Chúc dẫn khách ra ruộng rau công ty. Những luống cà chua, dưa chuột khiến Địch Hạnh trầm trồ.
Anh chỉ tấm bẫy côn trùng: "Các cậu làm nông nghiệp hữu cơ à?"
Khanh Mạnh Chúc gật đầu: "Hầu như không dùng th/uốc trừ sâu hay phân hóa học, chủ yếu dùng biện pháp sinh học."
Địch Hạnh hái quả dưa chuột ăn thử rồi xuýt xoa: "Ngon quá!"
Đến ruộng ớt, Địch Hạnh hỏi: "Ớt này cũng không phun th/uốc chứ?"
Khanh Mạnh Chúc đáp: "Ớt ít bị sâu nên không cần phun."
Địch Hạnh bẻ quả ớt ăn sống khiến Khanh Mạnh Chúc gi/ật mình. Nhưng anh ta chỉ híp mắt: "Vị rất ngon, không thua ớt nhà cậu năm ngoái là mấy."
Khanh Mạnh Chúc mời: "Anh có thể chọn m/ua loại nào cũng được."
Địch Hạnh đột ngột đề nghị: "Nếu tôi giới thiệu khách cho cậu, có được chiết khấu không?"
Khanh Mạnh Chúc đáp ngay: "Có chứ! Chiết khấu hậu hĩnh!"
————————
Chúc mừng năm mới 2024! Hẹn gặp lại năm 2025!