Trang Trại Toàn Cầu TOP1

Chương 6

15/01/2026 07:54

Triệu Hòa Hi lớn lên ở thành phố, không quen với việc trồng trọt.

Hai người trò chuyện một lúc, chủ đề dần chuyển sang chuyện khác.

Nói chuyện được một lát, Triệu Hòa Hi nhắc đến Minh Xuân Tích: "Cậu không giữ liên lạc với Minh Xuân Tích sao?"

Khanh Mạnh Chúc hỏi lại: "Sao cậu hỏi vậy?"

Triệu Hòa Hi quan sát nét mặt anh, thấy không có gì khác thường, nói: "Minh Xuân Tích hỏi WeChat của cậu qua tôi. Tôi gửi cho anh ấy nhé?"

Khanh Mạnh Chúc cầm ly nước chanh lên, ngập ngừng hai giây rồi đáp: "Gửi đi."

Triệu Hòa Hi nhìn anh, cố đoán xem liệu anh có thực sự không bận tâm.

Khanh Mạnh Chúc đặt ly xuống: "Không sao, cậu cứ gửi."

Ăn tối xong, Triệu Hòa Hi theo Khanh Mạnh Chúc về phòng trọ.

Khanh Mạnh Chúc đem đồ gia dụng như ấm đun nước, nồi cơm điện, xe đẩy nhỏ... ra ngoài, nhờ Triệu Hòa Hi chở lên xe.

Sau khi chất đồ xong, cả hai lại lên dọn dẹp phòng trọ.

Hai người bận rộn đến hơn 10 giờ đêm.

Đến khuya, sau khi tiễn Triệu Hòa Hi về, Khanh Mạnh Chúc mới rảnh tay kiểm tra điện thoại.

WeChat có thêm một lời mời kết bạn với lời nhắn: [Mạnh Chúc, chào buổi tối, tôi là Minh Xuân Tích.]

Nhìn cái tên quen thuộc sau nhiều năm, Khanh Mạnh Chúc ngập ngừng vài giây rồi chấp nhận, chỉnh sửa ghi chú thành tên đầy đủ.

Minh Xuân Tích nhanh chóng nhắn tin: [Mạnh Chúc, lâu lắm không gặp, dạo này cậu thế nào?]

Khanh Mạnh Chúc ngồi trên ghế gỗ, từ tốn gõ phím: [Tớ ổn. Cậu thì sao? Cậu về Đằng Thành làm việc à?]

Minh Xuân Tích: [Mới nhận chức ở ET, vài năm tới sẽ ở đây.]

Khanh Mạnh Chúc: [Tốt quá, chắc dì Nhạc vui lắm.]

Minh Xuân Tích: [Tôi cũng vui, mong về đây làm được việc. Nghe nói cậu chuyển sang làm nông nghiệp? Đã cân nhắc kỹ chưa?]

Khanh Mạnh Chúc: [Ừ, tính toán kỹ rồi. Đất nhà tôi vừa hết hạn thuê, định thử trồng trọt.]

Khanh Mạnh Chúc: [Nếu không ổn, sang năm tớ quay lại làm công việc cũ.]

Minh Xuân Tích: [Làm nông sợ vất lắm.]

Khanh Mạnh Chúc: [Cũng không đến nỗi, giờ đã cơ giới hóa nhiều rồi.]

Minh Xuân Tích hồi âm sau một lúc: [Cậu đã quyết thì chúc mừng, cần gì cứ nói.]

Khanh Mạnh Chúc cảm động gửi lời cảm ơn.

Trò chuyện thêm vài câu, anh không khỏi hỏi: [Dì Nhạc có WeChat tôi, sao cậu không nhờ dì giới thiệu?]

Bên kia đang nhập liệu, Khanh Mạnh Chúc dán mắt vào màn hình chờ đợi.

Vài giây sau, tin nhắn đến: [Hỏi ý cậu trước đã.]

Dòng chữ khiến lòng Khanh Mạnh Chúc chùng xuống. Sau bao năm, cách cư xử của Minh Xuân Tích vẫn thế.

Bố Khanh Mạnh Chúc kết hôn với mẹ Minh Xuân Tích khi anh học cấp hai. Đến cấp ba, hai người ly hôn. Khanh Mạnh Chúc và Minh Xuân Tích chỉ sống chung năm năm ngắn ngủi.

Từ đối đầu đến thân thiết rồi nhận ra tình cảm với nhau, Khanh Mạnh Chúc chủ động xa cách. Sau khi hai gia đình chia tay, họ ít gặp lại.

Mùa hè năm nhất đại học, bố Khanh Mạnh Chúc qu/a đ/ời khi lặn biển. Công ty n/ợ nần, tài sản phải thanh lý. Anh chỉ còn lại căn nhà cũ và mảnh đất của ông bà.

Mẹ Minh Xuân Tích giúp anh xử lý n/ợ nần. Bà muốn hỗ trợ anh học đại học nhưng anh từ chối. Những năm sau, tâm trạng dần ổn định, anh mới nối lại liên lạc với một số người quen.

Nhớ ơn bà, ngày lễ anh vẫn nhắn tin hỏi thăm. Nếu Minh Xuân Tích hỏi WeChat qua bà, anh cũng sẽ đồng ý. Không ngờ anh ấy lại nhờ bạn chung.

Nhìn tên trong danh bạ, lòng Khanh Mạnh Chúc bồi hồi. Sau bao năm, khoảng cách giữa họ dường như càng rộng thêm.

Cuộc trò chuyện tẻ nhạt kết thúc. Khanh Mạnh Chúc trằn trọc nửa đêm, sáng hôm sau vẫn dậy sớm liên hệ chủ nhà trả phòng.

Thu dọn đồ đạc xong, anh lái xe về Bình Khẩu Thôn. Sen mới trồng cần chăm sóc thường xuyên.

Kiểm tra hồ sen xong, anh đeo gùi lên núi hái rau. Mùa mưa qua, rau rừng bắt đầu đắng. Chụp ảnh đăng lên sàn thương mại, giá rau đã giảm nhiều.

Lần này lên núi, hắn chủ yếu muốn hái măng và nấm.

Măng có thể phơi khô, để dành mấy ngày cũng không sao. Nấm có thể phơi thành nấm khô làm bánh, cũng có thể đem b/án trực tiếp, không cần lo không đạt tiêu chuẩn của tinh tế thương thành.

Khanh Mạnh Chúc từ con đường núi phía thôn bên leo lên, vừa đến đỉnh đã thấy một nhóm thanh niên đeo túi, xách lưới đang náo nhiệt bắt côn trùng.

Hắn nghĩ bọn họ là sinh viên đi dã ngoại cuối tuần, liếc qua rồi không để ý nữa.

Ngược lại, mấy thanh niên kia thấy hắn thì mắt sáng lên, nhiệt tình vẫy tay chào:

- Anh bạn ơi, lên núi hái nấm à?

- Ừ.

- Trên núi có những loại nấm nào ăn được? Mùa này nấm nhiều không?

- Khá nhiều, có nấm ngưu can, nấm bụng dê, nấm thông, gà tùng, gà du hoàng, nấm hương rừng... đều ăn được.

Khanh Mạnh Chúc nói xong, nhìn đám thanh niên háo hức muốn thử liền nhắc nhở:

- Nhiều loại nấm đ/ộc mọc giống nấm lành lắm, ai không quen hái thì tốt nhất đừng tự ý hái.

Mấy thanh niên gật đầu lia lịa:

- Cảm ơn anh bạn nhé!

Khanh Mạnh Chúc đứng lại hỏi thăm thì biết đám này là sinh viên nông nghiệp Đằng Thành, nhân cuối tuần ra đồng bắt côn trùng và thu thập mẫu thực vật.

Thấy thiện cảm, hắn trò chuyện thêm vài câu rồi mỗi người một việc.

Khanh Mạnh Chúc tiếp tục lên núi, còn bọn sinh viên thì quanh quẩn gần đó.

Những ngày gần đây mưa nhiều, nấm mọc cũng lắm. Hắn hái đủ loại rồi dùng tinh tế thương thành quét mã, nấm ngon không đ/ộc cho vào giỏ, nấm dở hoặc đ/ộc thì vứt sang gùi bên kia.

Nhờ ứng dụng nhận diện, hiệu suất làm việc cao hẳn. Chỉ cần dùng gậy khều nhẹ bụi cây, lập tức quét được cả đám nấm. Chẳng mấy chốc gùi đã đầy quá nửa.

Ngoài nấm, hắn còn tìm được mấy khóm hương thung mọc hoang. Đang đúng mùa thu hoạch nhưng tiếc là tinh tế thương thành định giá không cao. Hắn tính b/án cho siêu thị trong thôn thì hơn.

Còn có cả măng rừng - măng tre bương và măng trúc nước. Hắn bóc vỏ, ch/ặt gốc rồi xếp gọn vào gùi cho nhẹ. Măng này phơi khô b/án cũng được.

Chiều xuống núi, hắn lại gặp đám sinh viên hồi sáng. Thấy quen mặt, họ ùa đến xem giỏ nấm:

- Anh bạn hái nấm về rồi à?

- Nhiều thế! Còn có cả hương thung với măng nữa?

- Ôi, nấm trong giỏ xinh quá!

Khanh Mạnh Chúc đưa giỏ nấm tự dùng ra - toàn những cây nấm búp mũm mĩm như trong truyện cổ tích. Thấy họ thích thú, hắn bảo:

- Các em muốn nấm làm tiêu bản không? Tặng vài cây nhé?

Đám sinh viên reo lên:

- Thật ạ?!

- Được chứ, nhiều thế này tôi ăn không hết.

Thế là mỗi người nhận một hai cây nấm đẹp nhất, vừa chọn vừa trò chuyện. Nghe Khanh Mạnh Chúc kể chuyện về quê trồng sen, cả bọn hào hứng:

- Sen nhà anh khác gì sen thường?

- Nghe nói giống rất đặc biệt.

Khanh Mạnh Chúc nhân cơ hội giới thiệu:

- Sen tôi trồng khác hẳn trên thị trường, hình như là giống đặc sản địa phương.

Cả nhóm xin xem ảnh nhưng cây còn nhỏ quá không nhận ra giống. Hắn liền nhờ họ giới thiệu trung tâm kiểm nghiệm.

Họ hứa về hỏi thầy rồi gửi cho hắn địa chỉ: "Trung tâm Kiểm tra chất lượng nông sản và sản phẩm biến đổi gen - Bộ Nông nghiệp (Đằng Thành)".

Sau khi liên hệ, hắn đặt gói kiểm nghiệm toàn diện giá 5,5 triệu. Sáng hôm sau, hắn gửi năm hạt giống và năm mầm sen đi kiểm định.

Tuy đắt nhưng hắn cần biết giống sen từ tinh tế thương thành có an toàn không. Nếu tốt thì tiếp tục dùng, còn không may có rủi ro thì sẽ xóa app ngay.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 10
Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: [Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!] [Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!] Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: "Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc." Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: "Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
1.98 K
2 Tham Lam Chương 12
5 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
6 Mưa hoa sương gió Chương 13
12 ĐÀO HOA SÁT Chương 5

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Beta Cũng Không Thể Muốn Làm Gì Thì Làm

7 - END
Sau một đêm "xuân phong nhất độ" với tên Alpha không đội trời chung, tôi vậy mà lại bị hắn làm cho có bầu. Hoảng hốt quá, tôi liền ôm đồ chạy trốn mất dép. Để kiếm tiền mua sữa bột cho con, ông bố bỉm sữa tập sự là tôi đành bất đắc dĩ nhận một kèo làm thêm: Đóng thế cho một cậu nhóc Omega vừa đào hôn ngay trước thềm một đám cưới thế kỷ! Ai mà có dè, chú rể của đám cưới đó lại chính là cha của đứa nhỏ trong bụng tôi! Tôi chỉ đành cắn răng, da mặt dày hơn thớt để hoàn thành toàn bộ quy trình hôn lễ. Cho đến khi tiệc cưới kết thúc, Lục Trạch đè nghiến tôi xuống giường... Tôi hốt hoảng: "Anh... anh làm cái gì thế?!" Ánh mắt Lục Trạch đầy mập mờ, khàn giọng bảo: "Bé ngoan, chẳng lẽ em không biết bước cuối cùng của hôn lễ là phải làm gì sao?" "Động phòng." Tôi cuống cuồng: "Chờ chút đã! Việc làm thêm... hình như đâu có bao gồm cái khoản này đâu hả, ai ơi cứu tôi?!"
Boys Love
Chữa Lành
Đam Mỹ
0
Mất Nét Chương 10.
Chúc Thanh Sơn Chương 17