Màu vàng triệu hoán pháp trận!

Phùng giáo viên nhịn không được đưa tay xoa mắt, hai tay nắm ch/ặt thành quyền.

Trong tai nghe của anh vang lên những âm thanh hỗn độn "lộp bộp", "thình thịch", "đùng đùng".

– Tinh Anh cấp?

Anh móc từ sâu trong túi quần ra một cuốn tài liệu đã cuộn tròn, lật đến trang của Lệ Thanh Minh, xem đi xem lại kỹ lưỡng.

–... Cậu chưa cập nhật tài liệu à?

Lệ Thanh Minh ngây thơ nâng con thỏ lên:

– Báo cáo thầy, con thú cưng thứ ba của em hôm nay mới đủ cấp 5, chưa kịp đi đăng ký.

Con thỏ trắng hồng cũng gật đầu lia lịa:

– Òm ọp!

Phùng giáo viên:...

Nhóm họ cần thuộc lòng sách hướng dẫn thú cưng, nhưng con thỏ trắng này hoàn toàn không giống mô tả trong sách.

Những âm thanh hỗn lo/ạn trong tai nghe đã chứng minh điều đó.

Anh ngẩng đầu nhìn con chim sẻ bay lượn như kẹo bông trên không, lại nhìn con báo sấm ánh mắt vàng đang đề phòng bên cạnh Lệ Thanh Minh, cuối cùng dừng mắt ở con thỏ nhỏ đang nũng nịu trong lòng bàn tay cậu.

Toàn bộ đều là hình thái tiến hóa mới hay giống loài thú cưng mới vậy?

Trong khi người khác đột phá bình thường đã có thể đạt điểm khá ở kỳ thi đại học, cậu ta đã lên tới Tinh Anh cấp?

Không trách Chiến Tiểu Anh nhắc đến học trò mình với vẻ mặt kiêu hãnh. Khi thấy Lệ Thanh Minh phân công nhiệm vụ hợp lý cho đội, anh từng định thử đào tường của trường bạn, nhưng giờ đã dập tắt ý định đó.

Thời gian trầm mặc quá lâu, Lệ Thanh Minh và nhóm đã bàn xong kế hoạch với đám thú cưng, hào hứng chuẩn bị tiến vào rừng cây nhỏ bên cạnh.

Lệ Thanh Minh đặt Hằng Nguyệt lên đầu Miêu Miêu, nhắc khẽ:

– Thưa thầy, chúng em xuất phát nhé?

– Đi thôi.

Phùng giáo viên lấy lại tinh thần, đưa tay ấn huyệt thái dương, vặn nhỏ âm lượng tai nghe đang ồn ào dần.

...

Mười người cùng 21 con thú cưng xếp hàng dài tiến vào rừng cây.

Theo kế hoạch, Vương Kỳ Tây cầm bản đồ và la bàn dẫn đầu cùng hai con thú, Lệ Thanh Minh dẫn theo Miêu Miêu và nhóm ở phía sau.

Mộc Mộc ban đầu còn hào hứng bay vòng quanh, nhưng khi không phát hiện thú cưng mạnh nào liền uể oải nằm trên lưng Miêu Miêu, dùng kỹ năng "dây leo" mới học buộc ch/ặt mình vào lưng nó.

Miêu Miêu liếc nhìn nó đang buồn ngủ, trong khi Hằng Nguyệt tò mò chạy xuống sát bên Mộc Mộc mềm mại, đôi mắt hồng lim dim thư giãn. Nó không nói gì thêm.

Lệ Thanh Minh nhìn cảnh ấy mỉm cười véo tai tròn của Miêu Miêu.

– Meo gào?

(Mèo à, người huấn luyện cần nghỉ ngơi không?)

Miêu Miêu vẫy tai nghiêng đầu hỏi.

– Không cần đâu Miêu Miêu, đoạn đường này không xa lắm.

Lệ Thanh Minh đáp khẽ.

– Giúp tôi trông hai đứa nhỏ đã là giúp đại ân rồi.

Bản đồ trước tuy đơn giản nhưng được vẽ đúng tỉ lệ. Tính sơ qua, nếu không lạc hướng, họ chỉ cần đi năm sáu cây số nữa là tới điểm đá/nh dấu.

Cây cối trong rừng rậm rạp nhưng may có nhiều cây cao lớn, ít bụi rậm cản đường nên khá dễ đi.

Lệ Thanh Minh thi thoảng liếc la bàn trên đồng hồ, lúc lại ngoái nhìn Mộc Mộc đang ngủ lim dim và Hằng Nguyệt. Cậu cùng Miêu Miêu thong thả bước đi, dáng vẻ nhẹ nhàng.

Nhưng nhóm phía trước không được thoải mái thế. Không phải vì thể lực mà vì... đám thú cưng.

Những con thú vừa đột phá cấp D, bước vào giai đoạn trưởng thành này thực ra mới vài tháng tuổi. Ban đầu còn nghe lời huấn luyện viên, nhưng khi một vài con bắt đầu nghịch ngợm, cả đám liền hỗn lo/ạn.

Ki/ếm sĩ phía trước ch/ặt cành cây suýt đ/ập trúng con bướm ảo đang bay thấp. Con bướm hoảng hốt tránh né, lỡ rải lớp phấn lên người con ếch nhảy đang toàn thân nước trong suốt.

Thân thể nước màu lam của ếch vẩn đục, lấp lánh dưới nắng... Nó không quan tâm đẹp x/ấu, chỉ thấy khó chịu vì dị vật xâm nhập.

– Oa!

Nó nhảy khỏi ngựk Triệu Vân Vân, phóng về phía con bướm. Triệu Vân Vân loạng choạng ngã vào tảng đ/á mấp mô, đụng phải con sói bạc đang bực bội...

Chiến trường mở rộng, gà bay chó chạy.

Lệ Thanh Minh lặng lẽ chậm bước. Chu Gia Trạch đi cùng phía sau cười híp mắt nhìn cảnh hỗn lo/ạn, lén tiến lại gần.

– Thanh Minh.

– Ừ?

Lệ Thanh Minh nghiêng đầu. Hai người vốn ít thân thiết hơn so với thời gian quen biết trong rừng mậu dịch.

– Chuyện A Thành, cảm ơn cậu nhé.

Chu Gia Trạch cười để lúm đồng tiền, tâm trạng rất tốt.

– Cậu ấy cũng coi như có tiền đồ rồi.

– Ừ, chuyện nhỏ thôi, tôi là đội trưởng mà.

Lệ Thanh Minh chớp mắt hờ hững nhún vai.

– Cả đội cùng tiến bộ là tốt nhất.

Cậu nhìn Chu Gia Trạch:

– Ngược lại là cậu...

Chu Gia Trạch trên sân thi đấu không nổi bật nhưng luôn nhường nhịn đồng đội. Biểu hiện của cậu không chỉ có thế.

– Tôi không sao, nhà tôi đã sắp xếp sẵn rồi.

Chu Gia Trạch ngẩng đầu nhìn ánh sáng xuyên tán lá.

– Cậu thực ra muốn hỏi về A Thành đúng không?

– Chuyện cũ rồi. Cậu ấy c/ứu ông tôi – một người bình thường gặp nạn, khi còn là học sinh tiểu học. Từ đó chúng tôi thành bạn thân.

– Nhưng cũng không khác biệt lắm, đường đời sau này đều phải tự đi.

– Con đường của cậu ấy, tôi không đi cùng được, cũng chẳng giúp được gì.

– Thanh Minh à, cậu đã dẫn dắt rất nhiều, đôi khi không cần quá quan tâm chúng tôi.

– Đội trưởng à, cậu đã quá xứng đáng với họ rồi.

– Tương lai chúng ta không cùng một con đường.

– Chúng tôi trong mắt mọi người có thể rất bình thường, nhưng cũng đã tỏa sáng rồi.

– Nếu có thể trở thành bệ đỡ cho ánh hào quang của cậu, tôi rất vinh hạnh.

Giọng Chu Gia Trạch nhẹ nhàng, nụ cười rạng rỡ. Tiếng gió vi vút qua rừng khiến Lệ Thanh Minh chợt thấy phiền muộn.

Đúng lúc đó, Lý Chí Châu từ phía trước chạy lại, phá tan bầu không khí:

– Thanh Minh ơi... Cậu có thấy tiếng động này kỳ lạ không?

————————

Thêm [Vuốt mèo]

Chương hai lúc 0h đêm [Vuốt mèo]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 Người giúp việc Chương 10
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
6 MẸ NẤM Chương 11
9 BỐI Chương 9
10 Ngôi sao may mắn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi Bán Ảnh Cho Kim Chủ Suốt Hai Năm, Đến Khi Về Hào Môn Mới Biết Là Anh Hai

Chương 10
Sau khi được đón về làm thiếu gia thật của nhà họ Thương. Tôi không còn mặc những bộ quần áo mát mẻ mà kim chủ gửi đến để chụp ảnh nữa. Để cảm ơn anh đã âm thầm ủng hộ tôi suốt hai năm qua. Tôi đích thân đến chùa cầu một chuỗi hạt vòng bình an rồi gửi cho anh. Kèm theo đó chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Tôi lên bờ rồi." Sau đó, tôi xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh. Tôi vốn tưởng từ nay nước sông không phạm nước giếng, cả đời này sẽ không còn bất cứ giao điểm nào nữa. Nào ngờ trong buổi tụ họp gia tộc. Tôi lại nhìn thấy trên cổ tay người anh hai trông nho nhã nhưng toát lên vẻ bại hoại ấy... Đeo một chuỗi vòng tay giống hệt.
42