Tôi không có cách nào giải thích với Du Tông việc tại sao cơ thể tôi không hề kháng cự, mà ngược lại còn hùa theo.
Cảm giác như quay trở lại năm năm trước.
Tình thế binh hoang mã lo/ạn, áp lực không nơi phát tiết, chỉ có thể đắm chìm trong sắc dục.
Lại sắp sa ngã nữa sao?
Tạm thời ném hết mọi vấn đề ra sau đầu...
"Giang Mạnh, em căn bản chưa hề rửa sạch dấu đ/á/nh dấu của anh."
...
Căn bản không ném được ra sau đầu.
"Còn giấu anh chuyện gì nữa?"
Vấn đề càng lúc càng nhiều.
Tôi túm ch/ặt ga trải giường, chọn dùng đại pháp chuyển chủ đề vừa x/ấu hổ nhất lại vừa hữu dụng nhất.
"Kỹ thuật như hạch."
"... Cái gì?"
Cuộc trò chuyện và ép cung dừng lại tại đó.
Có hiệu quả, nhưng hại thắt lưng.
Lúc ý thức mơ hồ, tôi loáng thoáng nghe thấy hắn đang gọi điện thoại.
"Của năm năm nay... ừ, khoa sản? Của năm năm trước cũng gửi qua đây, toàn bộ..."
Mở mắt ra, tôi đang nằm trong chăn ấm.
Cơ thể khô ráo, tinh thần nhẹ nhõm.
Nhìn trần nhà một lúc lâu, tôi cầm điện thoại lên.
Tin nhắn như nước lũ, nhấn chìm cả màn hình.
Hết thấy nhẹ nhõm nổi rồi.
Tôi day day ấn đường, bắt đầu xử lý từng cái một.
Một tấm chăn êm ái được khoác lên vai: "Cơm sắp ng/uội rồi."
Tôi liếc nhìn khay cơm trên tủ đầu giường, tay vẫn không buông điện thoại.
Du Tông không ép tôi ăn cơm trước, khiến tôi hơi bất ngờ.
Nhưng cũng chỉ ngẩn ra một thoáng, tôi rất nhanh lại tập trung toàn bộ tinh thần vào công việc.
Xử lý hòm hòm mấy việc khẩn cấp, tôi cử động vùng vai cổ cứng đờ, kết quả sờ thấy đầy vết răng.
Tuyến thể quả thực bị cắn cho nát bấy.
Ký ức đêm qua đi/ên cuồ/ng ùa về trong đầu, lúc này mới hậu tri hậu giác cảm thấy một chút không tự nhiên.
Du Tông không phát hiện ra sự rối bời trong lòng tôi, hắn châm một điếu th/uốc, bình tĩnh hỏi:
"Nhà họ Giang là của một mình em sao?"
Tôi khựng lại, tâm trạng đang gợn sóng dần dần bình lặng.
Nhà họ Giang không phải của một mình tôi.
Nhưng tôi là anh cả.
Phải gánh vác trách nhiệm của người bố người mẹ vắng mặt.
Trận sóng thần năm đó không chỉ cuốn đi bố mẹ, mà còn cuốn đi cả sự tự do của tôi.
Chương 12:
Tôi lấy điếu th/uốc từ ngón tay hắn, ngậm vào miệng mình.
"Anh không hiểu đâu."
"Em dạy anh đi, anh muốn hiểu."
Khói th/uốc trở nên hơi sặc.
Tôi gh/ét bỏ dụi tắt nó lên bàn: "Khó hút ch*t đi được, bỏ cái hạt n/ổ lung tung gì vào thế không biết."
Dứt lời, trong miệng lại cảm nhận được chút dư vị chanh xanh.
Tôi im bặt.
Rất lâu sau, Du Tông bưng cơm canh đã hâm nóng lại đến trước mặt tôi.
"Ăn cơm trước đã."
Tôi nhìn làn khói nóng bốc lên một lúc, rồi ngẩng đầu: "Du Tông, tuy tối qua chúng ta lại phát sinh qu/an h/ệ, nhưng điều này không có nghĩa là chúng ta bắt đầu lại, tôi vẫn không thể ở bên anh"
Đã chuẩn bị sẵn tâm lý hắn sẽ nhảy dựng lên, nổi gi/ận đùng đùng làm lo/ạn, nhưng hắn chỉ cúi đầu múc một thìa canh, thổi ng/uội, rồi đưa đến bên môi tôi.
Tôi ngẩn ngơ há miệng, ngoan ngoãn uống hết.
Mãi đến khi uống cạn cả bát canh, hắn mới trầm giọng mở miệng:
"Xin lỗi."
Tối qua đúng là hành tôi đủ thê thảm.
Khoan đã, ý hắn dường như không phải chuyện đó.
"... Anh muốn chấm dứt hợp tác?"
Đến lượt Du Tông ngẩn ra: "Không, bọn họ không quản được công ty đó."
Vậy hắn xin lỗi vì cái gì... Chẳng lẽ cảm thấy c**** xong một nháy chia tay, tâm nguyện đã hoàn thành, từ nay đường ai nấy đi?
Lời này tôi không hỏi, chỉ cắm cúi ăn cơm.
Du Tông yên lặng đợi tôi ăn xong.
"Bất cứ khi nào cảm thấy không khỏe thì cứ tìm anh."
Tôi không định giấu hắn nữa: "Chắc không cần đâu, ngày kia tôi sẽ đi rửa sạch dấu đ/á/nh dấu."
Hắn trông không có vẻ gì là ngạc nhiên, gật đầu.
"Anh biết, nhưng... cho anh chút thời gian."