Không Thể Chết

Chương 4

28/03/2026 06:07

Sau khi gọi xong, tôi vứt luôn chiếc sim rác đó đi.

Nếu tôi đến đồn công an tố cáo, nói chồng tôi muốn gi*t tôi rồi phân x/á/c.

Cảnh sát hỏi nguyên nhân gì, có bằng chứng gì.

Tôi chẳng đưa ra được gì, không khéo còn bị Đoàn Khải quay lại cắn tôi một phát, bảo tôi bị th/ần ki/nh.

Vì thế, tốt nhất là tố cáo nặc danh.

Tôi hy vọng phía cảnh sát hành động nhanh một chút, sớm giải quyết hai kẻ cặn bã này.

Đúng lúc này, điện thoại tôi đổ chuông, là bác gái gọi cho tôi.

"Na Na, cháu đi đâu rồi?"

Giọng bác gái đầy lo lắng: "Đoàn Khải nói cháu mất tích, đang tìm khắp nơi, nó gọi điện cho từng người trong họ mình, lo đến mức sắp báo cảnh sát luôn rồi."

Tôi bỗng dưng nổi đóa: "Anh ta đâu có lo cho cháu, anh ta muốn tờ vé số của cháu thì có!"

Bác gái: "Vé số gì cơ?"

Tôi quát bác gái: "Ngày xưa nếu không phải bác giới thiệu tên khốn này cho cháu, cháu đã không ch*t rồi! Bác có biết không, anh ta ngoại tình! Anh ta còn muốn gi*t cháu nữa! Đều tại bác hết, bác có ý tốt gì đâu chứ!"

Bác gái cũng nổi cáu: "Na Na, cháu nói thế là vô ơn lắm. Trên đời này ngoài bác ra, còn ai quan tâm cháu nữa? Ừ, Đoàn Khải là bác giới thiệu, nhưng nếu cháu không ưng thì ai ép cháu yêu đâu. Sáng nay cháu còn vui vẻ bảo bác hai đứa sắp đăng ký kết hôn, chứng tỏ cháu cũng thích cái nghề giáo viên tử tế đàng hoàng của người ta, thích người ta, sao giờ lại trách bác?"

Tôi tức gi/ận cúp máy.

M/ắng xong bác gái, tôi lại hối h/ận vô cùng.

Bác gái tuy hay nói nhiều nhưng lòng dạ rất tốt, đối đãi với tôi còn hơn cả con gái ruột.

Hồi tôi học cấp hai, chồng của bác ngoại tình, ép bác ly hôn.

Gã đó còn chê chị họ tôi là con gái nên không nhận, chỉ mang con trai đi theo.

Mấy năm nay, bác gái và chị họ tôi dựa vào nhau mà sống, mở một tiệm hoa nhỏ, cuộc sống rất vất vả.

Tôi thật không nên m/ắng bà ấy.

Tôi nhắn tin cho bác gái: "Xin lỗi bác, cháu tâm trạng không tốt."

Vừa gửi tin nhắn xong, chị gái đã gọi video cho tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
6 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
10 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm