Anh chồng gia trưởng

Chương 6

31/03/2026 18:21

Cứ như vậy, chúng tôi nhanh chóng x/á/c định qu/an h/ệ.

Bạn thân nghe xong liền dặn: "Được rồi, nhưng mày vẫn nên cẩn thận một chút, bạn trai mày nhìn không đơn giản đâu. Đừng dồn hết tâm tư vào người ta, tao sợ mày chơi không lại lão."

Tôi bật cười: "Tao đâu phải con nít."

Cậu ta gõ đầu tôi một cái: "Kinh nghiệm yêu đương của mày bằng không, tao lo cho mày thì có gì sai à?"

Tôi hớn hở: "Không sai, không sai chút nào."

---

Lúc về đến nhà đã rất muộn, trong nhà không bật đèn, tôi cứ ngỡ không có ai. Vừa xoay người, tiếng *tạch* vang lên, đèn bỗng chốc sáng rực.

"Tối nay em đi đâu?"

Giọng nói đột ngột vang lên làm tôi gi/ật b/ắn mình. Tôi nhìn sang, thấy Ngụy Duật Thương đang ngồi trên sofa phòng khách, tôi vui mừng: "Em cứ tưởng anh không có nhà, sao giờ mới bật đèn thế?"

Ngụy Duật Thương khẽ nâng mi mắt: "Hôm nay tôi về sớm, còn em? Lại tăng ca à?"

Tôi tiến lại gần: "Không có, em đi ăn với bạn."

Ngụy Duật Thương im lặng một lúc. Lúc này tôi mới nhận ra hình như anh không vui, bèn quan tâm hỏi: "Sao thế anh?"

Anh kéo tôi ngồi lên đùi: "Chúng ta ở bên nhau cũng một thời gian rồi, có thể ra mắt bạn bè của nhau, em thấy sao?"

Tôi không ngờ anh lại chủ động nhắc chuyện này, đương nhiên là sẵn lòng: "Dạ được chứ."

Lòng bàn tay anh nhẹ nhàng xoa nắn eo tôi, đây là động tác anh thích nhất. Eo tôi vốn nh.ạy cả.m, theo bản năng định né tránh, anh liền dùng lực kéo mạnh một cái, khiến tôi càng dán ch/ặt vào người anh hơn.

Anh bóp cằm tôi định hôn xuống, tôi liền ngoảnh đầu né đi, đỏ mặt nhắc nhở: "Duật Thương, em còn chưa tắm."

"Hành Ngọc," im lặng nửa buổi, Ngụy Duật Thương đột nhiên gọi tôi. Tôi nhìn sang, nghe thấy anh dịu dàng hỏi: "Em có phiền nếu tôi kiểm tra điện thoại của em không?"

"Hả?" Biểu cảm của tôi sững lại trong tích tắc, chưa kịp phản ứng: "Cái gì cơ?"

Tay Ngụy Duật Thương đã lấy điện thoại từ trong túi tôi ra, chiếc điện thoại xoay một vòng trên tay anh, nhưng mắt anh vẫn luôn dán ch/ặt vào tôi, lặp lại lần nữa: "Tôi nói là, em có phiền nếu tôi định kỳ kiểm tra điện thoại của em không? Em cũng có thể tùy ý xem điện thoại của tôi, tôi nghĩ đây là sự tin tưởng cơ bản nhất giữa những người yêu nhau. Đương nhiên, nếu em không muốn, tôi sẽ không cưỡng cầu, chỉ hỏi một chút thôi."

Anh rủ mắt, tầm mắt thản nhiên rơi trên chiếc điện thoại trong tay.

Tôi định thần lại: "Kiểm tra điện thoại?"

Chuyện này thì cũng chẳng có gì, nhưng sao tự dưng lại đòi kiểm tra điện thoại nhỉ?

"Được thì được, chỉ là..."

Ngụy Duật Thương khẽ nâng hàng mi dài, bóp cằm tôi, hôn một cái: "Ừm, tôi rất vui."

Tôi bị ánh mắt tràn đầy tình tứ của anh làm cho tim đ/ập lo/ạn nhịp, định nói gì cũng quên sạch sành sanh. Để biểu thị sự công bằng, anh cũng đưa điện thoại của mình cho tôi, còn trực tiếp cài vân tay của tôi vào. Anh đã làm đến mức đó, tôi cũng thấy ngại, bèn cài vân tay của anh vào máy mình.

Vòng bạn bè của tôi hẹp, cũng chẳng có gì sợ anh biết, nên tôi căn bản không để tâm. Còn về phía Ngụy Duật Thương, tôi cũng chẳng đời nào cầm điện thoại anh mà lật tìm cái gì, không cần thiết.

Trên chiếc giường lớn mềm mại, tôi và Ngụy Duật Thương quấn lấy nhau, anh đột nhiên mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra thứ gì đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam phụ làm màu đã tự cứu mình thành công chưa?

Chương 11
Bạn trai tôi thanh tâm quả dục. Nhưng tôi lại là kiểu “làm màu” có nhu cầu cao, lúc nào cũng dính lấy anh nũng nịu đòi hôn, lời nói ái ân bay đầy trời. Tôi luôn nghĩ chúng tôi là một cặp đôi bù trừ cho nhau. Cho đến một ngày, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận: [Cái tên nam phụ làm màu này đúng là phiền chết đi được, đầu óc toàn thứ đen tối, người ta là công chính chuẩn bị đi họp rồi mà còn bị kéo ra hôn hít! Không phải phá đám thì là gì!] [Nhờ có cậu ta làm nền, mới càng làm nổi bật tầm quan trọng của cặp công–thụ chính thức, đúng chuẩn tri kỷ linh hồn.] [Nam phụ cũng đáng thương, đắc tội quá nhiều người. Sau khi cha mẹ qua đời thì hoàn toàn không đấu lại đám cáo già trong công ty, lại còn chọc giận công chính, cuối cùng bị ép nhảy lầu, chết thảm…] [Cũng tại hắn ngu xuẩn lại độc ác, đáng đời.] Tôi sợ đến mức lập tức dừng lại. Tống Tri Niên lại hơi nghi hoặc, giọng trầm thấp: “Sao không hôn nữa?”
670
4 Đạn Mạc Chương 15
6 Đừng bỏ em. Chương 6
11 Không Thể Chết Chương 28

Mới cập nhật

Xem thêm