Thứ Nữ Nàng Ấy Muốn Tranh Sủng

Chương 10

27/11/2024 20:40

Ta đã nhàn rỗi được hai tháng, thì Thái tử đột nhiên mặt mày tối sầm bước vào viện của ta.

Khi đến, ta vẫn đang nằm trên tháp quý phi nghỉ ngơi, sắc mặt hồng hào, vô cùng quyến rũ.

“Hừ!”

Thái tử thấy ta liền cười lạnh.

“Lâu rồi không gặp ái thiếp, trông nàng có vẻ b/éo tốt hẳn ra đấy.”

Nhận thấy hắn mang theo vẻ t ứ c g i ậ n ngút trời, ta đành cẩn trọng hơn. Lão hoàng đế nay đã hít vào thì nhiều mà thở ra thì ít, chỉ còn vài ngày nữa là Thái tử có thể nắm đại quyền. Ngoài chính sự triều đình, việc lớn sắp tới là đại phong hậu cung.

Bây giờ, ta tuyệt đối không thể để hắn khó chịu! Ít nhất không thể giống như kiếp trước, chỉ được phong làm một Phụng Nghi t h ấ p k é m, để mặc người khác c h è n é p.

Ta nói, “Thiếp dạo gần đây suy nghĩ nhiều, cảm thấy mình quản lý người dưới không nghiêm, chẳng xứng diện kiến điện hạ.”

Mấy lão đại thần đó cũng mới dâng thêm cho hắn vài phòng thiếp thất, có người mới thì chẳng đến lượt ta, ta lười nhác một chút thì sao chứ…

Trong mắt Thái tử càng thêm vẻ g i ễ u c ợ t, hắn đ á n h giá ta từ đầu đến chân rồi m ỉ a m a i, “Ồ? Vậy nàng suy ngẫm nhiều đến nỗi phát phì luôn đấy à?”

“Thái y nói viện của nàng thường xuyên thúc th/uốc bổ, ta còn tưởng nàng b ệ n h nặng, hoá ra là ái thiếp của ta suy nghĩ quá đà, ăn uống không kiềm chế.”

Sắc mặt ta chợt c ứ n g lại. Hoá ra trong mắt Thái tử, ta cũng giống như Đích tỷ - cả hai đều “bệ/nh nặng.”

Hắn không qua gặp Đích tỷ, nhưng vì thương ta là người vô tội, nên trong lúc bận rộn vẫn đến xem thử. Nào ngờ, ta lại chẳng có gì đáng lo, trái lại còn mũm mĩm thêm một vòng.

Nếu là ta, ta cũng sẽ t ứ c g i ậ n thôi.

Ta liền vội vàng giải thích, “Điện hạ, sao có thể nghĩ x/ấu về thiếp như vậy…”

Nói rồi, ta lập tức thay đổi vẻ mặt e thẹn, nhìn hắn bằng ánh mắt đong đầy tình ý: “Rõ ràng là điện hạ dặn dò thiếp phải cố gắng, vì người mà khai chi tán diệp.”

“Th/uốc bổ đắng lắm, nhưng thiếp vì nghĩ cho điện hạ mà cảm thấy ngọt như mật, nên mới xin thêm để uống.”

“Mũm mĩm một chút thì sao đâu? Thiếp không ngại, chỉ cầu mong có phúc phần, nay lâu ngày không gặp, chẳng lẽ điện hạ đã g h é t b ỏ thiếp rồi?”

Thân thể Thái tử bỗng dưng run lên, hắn hơi lùi lại hai bước. Hắn bị ánh mắt nồng nhiệt của ta làm g i ậ t m ì n h, hẳn là chưa từng gặp nữ tử nào thẳng thắn đến mức như ta, dù phát phì vẫn không n g ạ i, chỉ muốn vì hắn mà bày tỏ tình ý.

Lập tức, cơn g i ậ n của hắn b i ế n m ấ t, ánh mắt nhìn ta trở nên dịu dàng hơn, hắn nói, “Thì ra là vậy…”

Cơn g i ậ n lắng xuống, nhưng lại nhen nhóm ngọn lửa khác trong lòng hắn…

Ta được Thái tử sủng ái trở lại, hậu viện ai nấy đều đồn rằng: “Thái tử chỉ yêu vẻ đẹp đầy đặn.”

Nhà bếp Đông Cung trở nên bận rộn thấy rõ, các viện đều có người bắt chước. Cả đến k ẻ t h ù không đội trời chung với ta, Lưu trắc phi, cũng là người tích cực nhất.

M/a ma quản sự của ả còn b ắ t t r ó i đại nha hoàn của ta là Mai Đông, nói rằng, “Con nha đầu c h ế t t i ệ t này ăn c ắ p th/uốc bổ của Lương thị thiếp.”

“Xuân Lan vốn tay chân không sạch sẽ, tiểu nha đầu trong viện của Dư thị thiếp thì có khá hơn gì chứ?”

“Huống chi, ai mà biết được Dư thị thiếp có giống như Dư lương đệ ở Nam viện không, vừa ăn trong bát, vừa ngó vào nồi của người khác?”

Ám chỉ ta ă n c ắ p th/uốc bổ, lại còn m ỉ a m a i rằng ta giống Đích tỷ, cũng t h è m t h u ồ n g th/uốc bổ của người có t h a i!

Tưởng m/a ma t ứ c g i ậ n đến đỏ cả mắt, Mai Đông là người nhà, chính là cháu ruột của bà ấy. Bà ấy quỳ trước mặt ta c/ầu x/in, “Huynh đệ của lão thân q u a đ ờ i sớm, chỉ còn để lại đứa cháu gái này, Bắc Uyển là chốn miệng cọp, cháu gái lão thân làm sao mà qua nổi đêm nay!”

“C/ầu x/in chủ tử c/ứu nó, không thì chính là muốn lấy mạng già này của ta rồi!”

Xuân Lan cũng t á i mặt, có lẽ nhớ đến những ngày bị g i a m c ầ m ở Bắc Uyển. Cái chân què của nàng ấy khẽ r/un r/ẩy, nếu ngày trước Đích tỷ kéo chịu vươn tay kéo nàng ấy, bây giờ nàng ấy nào đâu đến nỗi này.

Ta lạnh lùng nhìn Tưởng m/a ma. Lưu thị... nay chưa được sắc phong làm quý phi, là lúc nên tính sổ rồi.

Ta nắm lấy tay Tưởng m/a ma, nói, “Sao không đi cầu Thái tử phi? Nàng ấy hiền lành nhân hậu, chắc chắn sẽ thương cảm cho lòng trung thành của các người.”

Tưởng m/a ma đột nhiên g i ậ t m ì n h, mặt mày h ố t h o ả n g, r u n r ẩ y đáp, “Chủ... chủ tử, người… sao biết được?”

Ta cười khẽ, làm sao ta lại không biết chứ?

Hai kiếp này, ta không bao giờ quên được cảnh cuối cùng của kiếp trước. Người thu dọn t h i t h ể cho ta chính là Tưởng m/a ma, bà ấy vốn là người của Thái tử phi. Kiếp trước chính bà ấy còn than rằng ta thật d ạ i, đã đi theo nhầm người.

Nếu có thể trở thành người của Thái tử phi, làm sao ta có thể có kết cục như vậy?

Ta nói với Tưởng m/a ma: “Đi đi, báo lại với Thái tử phi, Thanh Trúc chẳng c/ầu x/in gì nhiều.”

“Chỉ cần Lưu thị c h ế t không đất ch/ôn là đủ.”

Ta đ è nén nỗi o á n h ậ n vì cái c h ế t oan uổng ở kiếp trước, cố giữ vẻ nhẫn nhịn để Thái tử phi không nghi ngờ gì.

Nhưng nỗi đ a u đ ớ n khi bị Lưu thị đ á n h c h ế t, làm sao ta có thể quên?

Kiếp này, nhất định ta sẽ không để ả ngồi yên ở ngôi vị Quý phi, nắm quyền s i n h s á t trong hậu cung.

Mai Đông đã bỏ th/uốc p h á t h a i vào dược thiện.

Thái tử sai người tới bắt ta đi.

Dù giữa ta và hắn từng có một khoảng thời gian ân ái mặn nồng, nhưng ánh mắt lạnh lùng của hắn vẫn xuyên thấu tận xươ/ng tủy ta.

Hắn đã có ý định muốn g i ế t ta, nói: “Người và vật chứng đều đã rõ ràng, Tỳ nữ thân cận của ngươi đ ầ u đ ộ c m ư u h ạ i hoàng tự, ngươi còn gì để nói không?”

Trong điện, mọi người quỳ khắp nơi.

Thái tử phi giữ vẻ mặt lạnh nhạt, bụng b ầ u khiến nàng hơi mệt mỏi.

Trên mặt Lưu trắc phi lộ ra vẻ h o ả n g s ợ sau cơn sóng gió, chỉ thẳng vào mặt ta q u á t m ắ n g: “Điện hạ, nàng ta thật lớn gan, dám sai Mai Đông đ ầ u đ ộ c Lương thị thiếp, định đổ oan cho thiếp!”

“Loại đàn bà tâm địa đ ộ c á c như thế, mau lôi ra đ á n h c h ế t đi cho rồi, thật đáng g h ê t ở m!”

Ta ngẩng đầu lên nhìn.

Ánh mắt nhìn Thái tử chuyển từ thất vọng sang đ a u x ó t, sắc mặt thay đổi liên hồi, rồi cuối cùng mới lên tiếng: “Mai Đông là tỳ nữ thân cận của thiếp, nếu nàng ấy đã hạ đ ộ c, thì thiếp chẳng còn gì để biện minh.”

Nói rồi, ta quay người cầm lấy bát th/uốc bổ.

Chính là “vật chứng” bị bỏ đ ộ c, sau đó một hơi uống cạn.

Mọi người đều h o ả n g h ố t, đó là th/uốc p h á t h a i!

Dù không m a n g t h a i, phụ nữ uống vào cũng sẽ chịu đựng không ít khổ sở, ít nhất một năm rưỡi khó có khả năng m a n g t h a i.

Lưu trắc phi phản ứng nhanh nhất, ả lạnh lùng cười: “Ngươi đ i ê n rồi sao, tưởng rằng tự uống là có thể hủy vật chứng à?”

Thái tử hơi nhướng mày, trong mắt lộ ra vẻ k i n h h ã i.

Ta đáp: “Bát th/uốc bổ này vốn là Mai Đông mang đến cho thiếp, sao thiếp lại không thể uống? Ngược lại là người của Lương thị thiếp, tại sao lại tranh th/uốc với tỳ nữ của thiếp?”“

“Thiếp uống suốt hai tháng nay đều bình an vô sự, chỉ có mỗi sau khi Lương thị thiếp dùng thì tỳ nữ của thiếp mới h ạ đ ộ c.”

“Trắc phi có thể nói tỳ nữ của thiếp cậy sủng mà h i ế p người, b ắ t n ạ t Lương thị thiếp, nhưng trắc phi cũng đã tặng cho Lương thị thiếp rất nhiều th/uốc bổ quý giá. Trắc phi giải thích thế nào đây, rốt cuộc là th/uốc của thiếp bị h ạ đ ộ c, hay chính th/uốc của trắc phi tặng có vấn đề?”

“Nếu như, từ đầu, trong dược liệu đã có đ ộ c thì sao?”

Ta bước từng bước á p s á t, dồn ép Lưu trắc phi, khiến ả lộ rõ từng kẽ hở.

Điều bất lợi nhất là, Mai Đông rõ ràng là tỳ nữ thân cận của ta, ta là sủng phi, khó mà tránh khỏi liên lụy.

Nhưng Lưu thị, ả mặt c ắ t không còn giọt m/áu, mắt t r ợ n to đầy k i n h h ã i.

Thấy sắc mặt Thái tử trở nên tối sầm đáng s ợ, Lưu trắc phi liền lớn tiếng h é t lên: “Ngươi nói b ậ y! Ngươi v u k h ố n g gì vậy! Th/uốc bổ ta tặng Lương thị thiếp sao có thể có đ ộ c được?”

“Chắc chắn ngươi tâm địa á c đ ộ c, sắp đặt từ trước, bỏ đ ộ c vào th/uốc của mình rồi tráo đổi cho Lương thị thiếp, muốn đổi đen thay trắng!”

Ta khẽ ôm lấy bụng dưới đang nhói lên, th/uốc bắt đầu phát tác...

Lưu trắc phi hùng hổ d ọ a người, còn ta đã bắt đầu c o g i ậ t, dù sao cũng là dùng tính mạng để đ á n h cược, cuối cùng Thái tử mới lộ ra chút t h ư ơ n g x ó t.

Hắn cau mày nhìn Lưu trắc phi nói: “L á o x ư ợ c!”

“Th/uốc của Dư lương viện uống, cô đích thân nhìn nàng ấy uống từng ngày, tuyệt đối không có nhầm lẫn.”

“Lương thị thiếp vốn đã vì ngươi mà động t h a i khí, nay để ngươi trông coi chưa tới hai tháng, lại xảy ra chuyện lớn thế này, Dư thị dám uống th/uốc p h á t h a i tự làm t ổ n t h ư ơ n g bản thân, còn ngươi chỉ dám lớn tiếng kêu gào?”

Thái tử n ổ i g i ậ n, lập tức hạ lệnh k i ể m t r a kỹ lưỡng tất cả vật dụng mà Lưu trắc phi đã đưa vào Đông cung.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm

Bại Tướng

Chương 10: Em sợ tôi?
Truyện về một em bé Omega siêu nhõng nhẽo và anh công Alpha hệ "làm cha" chiều chuộng như gà trống nuôi con, cưới trước yêu sau. Ngày bị đem gả cho Phó Thời Dục, Khương Miểu mới bàng hoàng nhận ra mình không phải con ruột của ba mẹ, mà chỉ là công cụ để họ leo cao, bám víu quyền quý. Còn người đàn ông mà từ nhỏ cậu vẫn gọi là chú Phó thì nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng, sau gọng kính vàng là cái nhìn chẳng chút hơi ấm: "Đã chuẩn bị phòng riêng cho cậu rồi." --- Cưới nhau một năm, Khương Miểu vẫn chưa từng được đánh dấu vĩnh viễn. Ai cũng nghĩ Phó Thời Dục không thèm ngó ngàng gì đến cậu, ngay cả ba mẹ cũng mắng nhiếc cậu là đồ vô dụng. Thế nhưng không một ai biết, trước lần về thăm nhà họ Khương đó, Khương Miểu đã cùng Phó Thời Dục làm ra hợp đồng “3 không”: "Không được mách lẻo với ba mẹ tôi là tôi không cho anh đánh dấu." "Được." "Không được hôn hay ôm tôi trước mặt ba mẹ tôi." "Được." "Không được gọi tôi là bé cưng khi ở nhà tôi." "…… Bé cưng à, chuyện này thương lượng chút không được sao?" "Không!" "…… Được rồi." --- Nhật ký của Khương Miểu Ngày 1 tháng 3: Mình đòi ly hôn, Phó Thời Dục đánh đòn mình, đồ khốn già! Ngày 20 tháng 3: Đi tụ tập với bạn học mà lão cũng đòi đi theo! Sống thế này thì sống làm sao nổi nữa! Ngày 15 tháng 4: Tại sao anh trai lại ở nhà mình, liệu anh ấy có thích anh trai không nhỉ…… Thích thì kệ lão, ai mà thèm chấp, cùng lắm thì mình ly hôn với lão là xong! Ngày 16 tháng 4: Anh trai bị đuổi về rồi. Phó Thời Dục cảnh cáo họ sau này không được làm trò đó nữa. Hừ, lão già này xem ra cũng được việc đấy. --- Tuổi: 20 × 33 Mùi hương: Mật ngọt × Ngải cứu đắng Thể loại: Ngọt sủng, cưới trước yêu sau, niên thượng, cặp đôi khá là "quậy".
ABO
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
67