"Tối nay tôi... cảm thấy hơi buồn."

Cố Chước cúi đầu, dáng vẻ ủ rũ như chú mèo con bị bỏ rơi.

Tôi chẳng nghĩ ngợi nhiều, mời anh vào quầy bar trong phòng khách sạn.

Không hiểu sao mọi chuyện lại biến thành cảnh hai đứa cùng nhấm nháp rư/ợu.

Tôi khẽ hỏi: "Cậu sao thế? Vì ai mà buồn?"

Ánh mắt anh chạm vào tôi tựa làn sóng lạ: "Người tôi thích... cứ trốn tôi hoài."

Tim tôi thắt lại: "Cậu... Cậu đã có người thích rồi ư?"

Cố Chước gật nhẹ.

Trái tim tôi vỡ vụn thành trăm mảnh.

"Người ấy... là người thế nào?"

"Cậu ấy xinh lắm, chăm chỉ, học giỏi. Chỉ có điều... cứ luôn tìm đủ cách xa lánh tôi."

Giọng anh chùng xuống: "Tôi chẳng hiểu nổi."

Tôi nuốt nghẹn. Được Cố Chước để ý vốn là điều hạnh phúc nhất đời. Chỉ vì tôi mang thân thể dị dạng, ngay cả dám thích anh cũng không xứng.

Từng ngụm rư/ợu đắng chát trôi xuống cổ. Định đợi anh về rồi lén ngắm ảnh chụp, nào ngờ tình cảm chưa kịp hé nở đã tàn.

Say bí tỉ, tôi chới với đứng dậy: "Tôi đi tắm đây."

Cố Chước đỡ lấy tôi: "Đứng không vững rồi, để tôi đỡ cậu."

Tôi gi/ật tay lại: "Không cần!"

Cơn gi/ận vô cớ bùng lên. Cúc áo cứng đầu không chịu buông, tôi loay hoay mãi không cởi nổi.

"Để tôi giúp."

Ngón tay lạnh giá của anh lướt qua làn da ng/ực trần, nhẹ nhàng l/ột phăng áo sơ mi. Khi bàn tay kia sắp sửa với xuống thắt lưng, tôi hoảng hốt đẩy ra: "Quần... không cần đâu!"

Trong phòng tắm, vệt m/áu đỏ tươi trên quần l/ót khiến tôi tái mặt. Chiếc quần dài tuột xuống mắt cá chân, nhân phẩm của tôi dường như cũng tan biến theo.

Mùi tanh nồng xộc vào mũi. Tôi vặn vòi sen hết cỡ, cọ xát đi/ên cuồ/ng lên vùng kín - thứ bộ phận đáng gh/ét không thuộc về mình. Da thịt đỏ ửng lên, nước mắt hòa lẫn nước lạnh rơi không ngớt.

Bỗng chân trượt phải cục xà phòng, tôi ngã cái rầm xuống nền gạch.

Cánh cửa bật mở: "Cậu có sao không?"

Tôi quay lưng, hai chân dang rộng, toàn thân trần trụi phơi bày trước ánh mắt kinh ngạc của anh.

Ch*t ti/ệt!

Bí mật k/inh h/oàng nhất đời lộ tẩy rồi...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàn sát vô hạn

Chương 14
Lúc rạng sáng, bạn gái tôi gửi tin nhắn đến: [Em nhìn qua mắt mèo thấy ở hành lang có một tên sát nhân cầm dao! Hắn đang điên cuồng giết người! Hắn phát hiện ra em rồi! Hắn sắp vào đây rồi!] Tôi vội vàng dặn dò cô ấy: [Dù thế nào cũng không được mở cửa, đợi anh đến ngay.] Ngay lúc tôi đang hớt hải chạy về, cô ấy lại gửi tiếp ba tin nhắn: [Anh đến thật đấy à? Em đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ? Hi hi.] [Làm gì có tên sát nhân nào, em trêu anh thôi.] [Mau quay về đi!] Lúc này tôi đã bắt được taxi, dọc đường tim cứ treo ngược lên cành cây. Thấy tin nhắn cô ấy gửi, tôi hơi bực mình: [Suýt chút nữa thì bị em dọa chết khiếp, lần sau có gì thì nói sớm chứ!] Bạn gái tôi lại trả lời một cách nhẹ tênh: [Ai mà biết anh lại đến thật cơ chứ? Em chỉ giỡn chơi thôi, sao nào? Anh không giận đấy chứ? Hi hi.] Tôi bất lực: [Không, em không sao là tốt rồi. Chỉ là lần sau đừng đùa kiểu này nữa, đêm hôm khuya khoắt, đáng sợ lắm.] Bạn gái: [Ừm, lần sau sẽ không thế nữa đâu, hi hi.]
95
9 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm