"Rõ."

Ngô Chân khuyên nhủ: "Bệ hạ, tuyết lớn rồi, mời người vào trong, ngàn vạn lần phải bảo trọng long thể."

Tôi không nhúc nhích, mặc kệ những bông tuyết rơi xào xạc, tích tụ trên đỉnh đầu và vai tôi một nỗi cô đơn lạnh lẽo. Phải làm sao đây, tôi đã bắt đầu thấy nhớ, rất nhớ y rồi.

Lòng tôi lại bắt đầu hối h/ận. Lý tưởng gì chứ, hoài bão gì chứ, trẫm mới chẳng thèm quan tâm! Trẫm chỉ muốn y ở bên cạnh, muốn nhìn là thấy, muốn ngủ cùng là ngủ cùng.

"Ngô Chân, trẫm hối h/ận rồi! Đi truyền lệnh, triệu Nguyệt Hành Ca quay về!" Tôi chộp lấy vai Ngô Chân, cảm xúc hoàn toàn sụp đổ.

Ngô Chân khổ sở: "Đại quân đã xuất kích, bỗng nhiên thay đổi chủ soái sẽ làm lung lay quân tâm, bệ hạ ơi."

"Trẫm không cần biết! Trẫm muốn y quay về!"

Ngô Chân quỳ xuống, sắp khóc đến nơi: "Bệ hạ, đây là chuyện quốc chiến... xin nô tài —— Bệ hạ!"

Tôi đột ngột xoay người, lao thẳng vào trong tuyết. Chân trượt một cái, quỳ sụp xuống nền tuyết lạnh giá. Ngô Chân đuổi theo định đỡ, bị tôi đẩy ra. Tôi lồm cồm bò dậy, cởi phăng áo choàng vứt xuống, tiếp tục chạy về phía cổng cung.

Trẫm muốn y quay về!

Tôi chạy đến cổng cung, chạy đến tận phố chính của kinh thành. Phổi muốn n/ổ tung, tôi đ/au đớn chống gối thở hồng hộc. Trong tầm mắt chỉ là một màu trắng xóa mênh mông. Không có Nguyệt Hành Ca.

Ngô Chân dẫn người đuổi tới, quỳ rạp thành một mảng phía sau tôi. Phải hồi lâu sau, tôi mới đứng thẳng người dậy. Cô đ/ộc giữa đất trời.

Chưa bao giờ tôi thấy mình nhỏ bé và sợ hãi đến thế. Rất cần một người ở bên cạnh, nắm lấy tay tôi và nói: "Đừng sợ, có ta ở đây."

Trái tim tôi lạnh ngắt, chỉ cảm thấy một luồng sát ý cuồn cuộn dâng trào, không cách nào đ/è nén nổi.

"Ngô Chân, mật lệnh cho chủ soái Nguyệt Hành Ca: Nước Tây D/ao hàng rồi lại phản, là lũ bội tín nghĩa, trong trận chiến này, thành viên tông thất, văn võ bá quan của chúng, bất kể là chiến hay hàng, nhất loạt gi*t sạch không tha!"

11

Quốc chiến đã kéo dài hơn một năm rưỡi. Chiến báo trên bàn thư án của tôi được xếp ngay ngắn thành một hàng. Mỗi một phong thư đều do chính tay Nguyệt Hành Ca viết. Cuối thư bao giờ cũng kèm theo một câu: "Tâm can bình an".

Đọc một lần, tim gan tôi lại r/un r/ẩy một lần. Tôi như kẻ có bệ/nh, cứ nhìn bốn chữ đó mà hôn lấy hôn để. Buổi tối đi ngủ lại ôm lấy bộ đồ ngủ của Nguyệt Hành Ca mà hít hà hương vị cũ.

Ngô Chân thấy tôi ngày càng g/ầy đi, gương mặt già nua nhăn nhúm lại, ngày nào cũng sầu mày khổ mặt, làm việc gì cũng cẩn thận từng chút, sợ chạm vào vảy ngược của tôi.

Trong thời gian đó, có mấy tên đại thần không biết nhìn xa trông rộng, rảnh rỗi sinh nông nổi dâng tấu chương nói là thương xót hậu cung của tôi trống trải không người chăm sóc, rồi bày trò đòi tuyển tú nữ cho tôi. Đã thế, lời ra tiếng vào còn muốn nhét con gái nhà mình vào cung.

Tôi tức đến mức x/é nát tấu chương, lập tức lôi kẻ đó ra trước điện Tử Thần đ/á/nh cho hai mươi đại bản. Từ đó về sau, đám đại thần cuối cùng cũng nhận ra rằng, việc tôi nói muốn lập Nguyệt Hành Ca làm Hậu không phải là chuyện đùa.

Ngày hôm sau, bọn họ dàn hàng ngang, vừa tan chầu là một đám đen kịt quỳ gối trước điện Tử Thần, gào thét đòi "can gián", thực chất là ép buộc. Tôi chẳng nể mặt đứa nào hết, mỗi người tặng mười đại bản, tống khứ hết về nhà. Cấm quân hành hình mệt đến mức phải thay mấy đợt người.

Nhanh chóng sau đó, thánh chỉ truyền đến Lễ bộ. Lễ bộ Thượng thư —— một lão già râu tóc bạc phơ, r/un r/ẩy bưng ra quy chế của tổ tông, bảo rằng chưa từng có tiền lệ lập nam nhân làm Hậu, không biết lễ sắc phong này phải tổ chức thế nào.

Tôi nhìn cái quán ngọc trắng mà Nguyệt Hành Ca thường đeo với ánh mắt si mê, hào phóng đáp lại: "Càng long trọng càng tốt, càng xa hoa càng hay."

Lão già nghẹn đến tím tái mặt mày, nửa ngày mới rặn ra được một câu: "Tuân chỉ."

Tôi hài lòng bảo Ngô Chân tiễn lão đi.

Đến tối, ánh trăng sáng như lụa. Chiến báo mới được truyền tới tầng tầng lớp lớp, làm kinh động đến đôi mắt vừa khó khăn lắm mới khép lại được của tôi. Tay tôi r/un r/ẩy, nương theo ánh nến Ngô Chân cầm, đọc kỹ từng chữ một.

"Tốt quá rồi Ngô Chân! Tốt quá rồi!"

Tôi đặt một nụ hôn thật nặng nề lên câu "Tâm can bình an" ở cuối thư, niềm vui sướng đã lâu mới gặp lại tràn đầy trong lồng ng/ực.

"Đại quân đã chỉnh đốn xong xuôi, không ngày nào nữa sẽ lên đường trở về!"

Ngô Chân nắm ch/ặt nắm đ/ấm, vừa khóc vừa cười, xoay mấy vòng tại chỗ, cuối cùng ôm chầm lấy tiểu đồ đệ của mình mà siết ch/ặt. Tôi chân trần nhảy nhót khắp tẩm điện. Ám ảnh bấy lâu tích tụ trong lòng bỗng chốc tan biến, cả người tôi nhẹ bẫng như thể chỉ cần một cơn gió thổi tới là có thể bay vút lên chín tầng mây!

Sau cơn cuồ/ng hỷ lại rơi vào một vòng chờ đợi mới. Tôi bấm đầu ngón tay đếm từng ngày, đếm cho đến khi hoa đào tàn lụi, đếm đến khi những đóa sen hồng trong ngự uyển chen chúc nhau nở rộ.

Cuối cùng, cũng đợi được đại quân khải hoàn. Đợi được Hành Ca của tôi.

12

Kinh thành ngập tràn không khí hân hoan. Dân chúng đứng chật kín hai bên đường, văn võ bá quan cùng các tước hầu lớn nhỏ đều đi theo tôi, cung kính chờ đợi ngoài cửa thành.

Từ đằng xa, những lá cờ xí phấp phới đã hiện ra. Gần hơn một chút, rồi gần hơn chút nữa. Tôi không kìm lòng được mà bước lên phía trước.

Khoảng nửa nén nhang sau, tôi thấy một người một ngựa đang phi nước đại về phía này. Chiếc áo choàng đỏ tung bay trong gió, tựa như một ngọn cờ rực lửa.

Một tiếng ngựa hí vang trời. Nguyệt Hành Ca tung người nhảy xuống, hốc mắt đỏ hoe. Đôi môi mỏng r/un r/ẩy, cuối cùng vẫn chẳng thốt nên lời. Y quỳ sụp xuống trước mặt tôi, gục đầu lên đầu gối tôi, bả vai run lên bần bật.

Tôi vuốt ve bộ giáp đồng lạnh lẽo cứng cáp của y, muôn vàn lời muốn nói đều nghẹn lại nơi cổ họng, khiến lồng ng/ực tôi xót xa, mềm yếu vô cùng.

Hồi lâu sau, đại quân dừng lại cách phía sau Nguyệt Hành Ca không xa. Lúc này y mới thoát ra khỏi cơn cuồ/ng hỷ của ngày hội ngộ, giọng nói nghẹn ngào: "Bệ hạ, thần may mắn không phụ sự mệnh."

Tôi nâng mặt y lên, quan sát gương mặt đầy phong sương ấy. Vị Quốc sư đại nhân vốn có phong thái thoát tục, tuấn mỹ vô song ở kinh thành giờ đây đã trở thành một vị hổ tướng dạn dày sương gió nơi sa trường.

"Hành Ca, ngươi cuối cùng cũng về rồi." Tôi cúi người, nhẹ nhàng mơn trớn vết s/ẹo nhạt màu nơi đuôi lông mày của y, rồi định kéo y đứng dậy.

Tôi muốn nhanh chóng quay về cung, về nơi không có ai nhìn ngó. Tôi muốn đ/è y lên giường. Tôi muốn "ăn tươi nuốt sống" y. Tôi muốn ——

Tôi đưa tay nắm lấy cánh tay y. Bàn tay phải chụp vào khoảng không, chỉ nắm được một đoạn ống tay áo trống rỗng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm