"Mày là chó à, cút xéo đi, đừng có lẽo đẽo theo tao."

Du Lý giả đi/ếc, chỉ vào vết bẩn trên áo sơ mi như đang khoe công:

"Đồ vo/ng ân bội nghĩa! Tao c/ứu mày đấy, mày phải chịu trách nhiệm đi!"

Nguyên nhân sự việc bắt ng/uồn từ nửa tiếng trước, Thôi Trình Diệc mời tôi đến quán cà phê gần đó tâm sự.

Không ai mời Du Lý cả, nhưng hắn vẫn bám đuôi theo như keo dính.

Chưa kịp nói vài câu, Thôi Trình Diệc cứ như không xươ/ng dựa hết vào người tôi, khi nhân viên mang đồ tới, cậu ta lại đón lấy tự tay chuyển cà phê cho tôi. Kết quả là vấp chân suýt đổ cả cốc lên quần tôi, Du Lý vồ lôi tôi dậy. Tôi thoát nạn, chỉ có áo sơ mi trắng của hắn thành nạn nhân.

Thôi Trình Diệc không hiểu sao đứng nguyên tại chỗ giậm chân tức gi/ận.

"Tao còn có hoạt động quan trọng, mặc thế này sao đi gặp người ta được."

Tôi rút điện thoại chuyển khoản, mặt lạnh như tiền:

"Tự đi m/ua cái mới mà thay."

"...Đồ mới tao mặc không quen, với lại người đầy mùi cà phê thế này, phải tìm chỗ xử lý chứ."

Du Lý giả vờ bâng quơ đề xuất:

"Dạo này mày không m/ua căn hộ quanh đây à, tao cũng không làm phiền mày nhiều, cho tao đi tắm cái là được."

Phiền phức thật đấy.

"Giấu giếm cái gì... Hay là tao không được vào?"

Du Lý đầy nghi ngờ,

"Hay là mày giấu ai trong đó, Chu Dư An! Mày không bảo đã chia tay Omega đó rồi à?!"

Đúng là có giấu người, nhưng không phải Omega.

Bản năng mách bảo tôi không muốn Du Lý biết chuyện này.

Suy cho cùng, việc nhầm anh họ Enigma của kẻ th/ù thành Omega của hắn đúng là nh/ục nh/ã quá thể!

Càng không cho Du Lý theo, hắn càng khăng khăng trong nhà tôi có người.

Đành lén gọi điện cho Tiểu Lưu, biết được Trì Lan đã rời đi ngay khi tỉnh dậy, lòng dâng lên cảm giác phức tạp.

Phải rồi, là Enigma mà, từ đầu đã chỉ coi tôi như trò tiêu khiển.

Chúng tôi vốn chẳng cùng một thế giới.

Sau khi biết sự thật, tôi cũng không khỏi nghi ngờ liệu Du Lý và Trì Lan có cấu kết lừa tôi không.

Nhưng nhìn bộ dạng ng/u ngốc của Du Lý, rõ ràng hắn hoàn toàn không biết anh họ mất tích bấy lâu thực ra đang ở nhà tôi giặt giũ nấu nướng.

"...Anh họ mày là người thế nào?"

Du Lý nghe hỏi gi/ật mình, mắt đảo vòng.

"Hỏi làm gì... Nhưng nếu mày cho tao vào nhà thì tao sẽ nói."

Tôi ngoảnh mặt, bước đi trước.

"Tắm xong thì cút ngay."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
2 Mùa đông thứ 23 Chương 13
11 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm