3,
Tôi vẫn đứng im.
Người bị Hạ C/âm chỉ thẳng mặt đỏ bừng, một câu cũng không nói nổi.
Giới giải trí còn tàn khốc hơn ngoài xã hội.
Trên đường tới đây, Dư Kiều nhắc đến "Hạ tổng" suốt cả quãng đường.
Người mà tất cả mọi người ở đây đều không dám đắc tội.
Người mà ai ai cũng muốn lấy lòng.
"Em không chọn, vậy để tôi chọn thay."
Anh làm bộ muốn nâng tay.
Tôi vội giữ lấy cổ tay anh.
"Thôi bỏ đi."
Cũng đâu phải chuyện gì lớn.
"Xin lỗi đi."
Hạ C/âm lên tiếng.
Đó chính là bậc thang anh đưa xuống.
Người kia như được đại xá, vội vàng cúi người xin lỗi tôi.
Thái độ vô cùng chân thành.
Hạ C/âm đặt ly rư/ợu xuống.
Những người còn lại trao đổi ánh mắt với nhau rồi nhanh chóng đổi chủ đề, xem như chuyện này chưa từng xảy ra.
Thực ra Hạ C/âm không phải kiểu người sẽ hắt rư/ợu vào mặt người khác hay trực tiếp ch/ửi bới.
Từ lúc quen anh đến nay, giáo dưỡng của anh luôn vượt xa người bình thường.
Tôi biết.
Anh đang chống lưng cho tôi.
Sở dĩ vừa rồi tôi tưởng anh muốn hắt rư/ợu vào mình là vì trong lòng có q/uỷ.
Dù sao những chuyện tôi đã làm...
Anh không bóp ch*t tôi đã là quá có đạo đức rồi.
Hạ C/âm đi thay quần áo cùng trợ lý.
Sau một hồi giày vò, rư/ợu đã khô lại trên bộ vest của anh.
Mà bữa tiệc mới chỉ diễn ra được một phần ba.
Lúc đi ngang qua tôi, anh liếc một cái đầy cảnh cáo.
"Hàn Triều, Đứng yên ở đây, không được đi đâu."
4.
Tôi không nhúc nhích.
Dù sao cũng đã bị anh nhìn thấy rồi.
Trừ khi bây giờ tôi có thể lập tức xóa hộ khẩu rồi trốn ra nước ngoài.
Nếu không thì đổi chỗ nào cũng sẽ bị anh bắt được.
Dư Kiều cuối cùng cũng hoàn h/ồn sau cơn kinh ngạc.
"Giấu nghề gh/ê đấy, Hàn Triều. Quen biết Hạ tổng mà không nói sớm."
Nói sớm?
Nếu tôi biết Hạ tổng chính là Hạ C/âm, hôm nay có đ/á/nh ch*t tôi cũng không tới.
Vốn dĩ là bị Dư Kiều lôi tới đây.
"Này, kể nghe xem nào, cậu với Hạ tổng rốt cuộc có qu/an h/ệ gì?"
Qu/an h/ệ giữa tôi và Hạ C/âm...
Phải bắt đầu từ sáu năm trước.
Khi ấy tôi đang ở độ tuổi thanh xuân rực rỡ nhất.
Tôi chặn Hạ C/âm vừa bước xuống xe lại.
Rồi vô cùng chính nghĩa nói với anh:
"Sau này đừng đến trường quấy rầy bạn cùng phòng của tôi nữa."
Khi đó Hạ C/âm cao mét tám chín.
Tỷ lệ cơ thể hoàn hảo, khí chất cao quý, gương mặt đẹp đến mức khiến người khác phải ngước nhìn.
Đứng trước anh, tôi chẳng khác nào một cọng giá đỗ còi cọc chưa kịp lớn.
Có khoảnh khắc tôi còn nghi ngờ.
Biết đâu là bạn cùng phòng tôi có ý đồ với người ta, bị từ chối xong quay sang vu oan giá họa.
Nhưng tôi vẫn hùng h/ồn nói một tràng:
"Tóm lại, dưa hái ép không ngọt. Anh đừng làm bi/ến th/ái nữa. Đẹp trai như vậy thì làm người tử tế đi!"
Hạ C/âm chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Sắc mặt từ đầu đến cuối không hề thay đổi vì những lời tôi nói.
"Đến rồi mà sao không vào?"
Giọng hiệu trưởng vang lên phía sau lưng tôi.
"Hạ C/âm, cuộc họp sắp bắt đầu rồi."
Bạn cùng phòng cũng chạy từ bên kia tới.
"Hàn Triều, không phải người này đâu."
Hạ C/âm bị tôi nhận nhầm thành kẻ theo dõi, vô duyên vô cớ m/ắng cho một trận.
Đối diện với lời xin lỗi của tôi, anh chỉ khẽ cười.
"Tôi chấp nhận lời xin lỗi của cậu, bạn học Hàn Triều."
5
Lần gặp lại đó cũng chẳng phải ký ức gì vui vẻ.
Vì tiền, tôi tìm được một công việc thời vụ ở một khách sạn cao cấp cách trường rất xa.
Làm quần quật đến ch*t đi sống lại, còn suýt vì trốn học mà vừa nhập học đã bị trừ sạch điểm chuyên cần.
Đến ngày thanh toán lương, vị quản lý đại sảnh tính toán chi li đến mức ngay cả việc tôi thở nhiều hơn một hơi trong giờ làm cũng muốn quy đổi thành tiền để trừ vào khoản lương vốn đã ít ỏi.