Kẻ Đòi Mạng

Chương 10

18/03/2026 00:55

“Anh là kẻ gây nghiệp, âm lộ vì anh mà xuất hiện, tôi uống cũng vô dụng. Nếu miễn cưỡng uống cùng, lệ q/uỷ không phân biệt được ai là kẻ gây nghiệp, có thể sẽ rơi vào trạng thái cuồ/ng nộ, ra tay trước thời hạn.” Tôi lắc đầu, nói chuyện có lý có lẽ.

“Cô không chơi xỏ tôi thật chứ?”

“Mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, ai rảnh đâu mà đùa với anh?”

“Nếu không phải tôi còn trông cậy vào xe của anh để về nhà, tôi đã tự mình chuồn ra ngoài từ lâu rồi.” Tôi tức gi/ận c.h.ử.i m/ắng.

“Anh yên tâm, chỉ khi anh thoát ra, chiếc xe này mới ra ngoài được và tôi mới có thể thuận lợi về đến nhà.”

Lời trấn an của tôi khiến Hạ Đại Đảm yên tâm hơn hẳn.

Nhưng bắt anh ta dùng nước tiểu của chính mình hòa với tro dưới đất để uống.

Về mặt tâm lý anh ta vẫn khó mà chấp nhận nổi.

“Anh còn do dự cái gì nữa? Không còn thời gian đâu, lát nữa âm khí ngày càng nặng, cả hai chúng ta đều phải bỏ mạng ở đây mất.”

Tôi vội vã giục giã, trong mắt ngập tràn sợ hãi.

Vừa khéo đúng lúc này một cơn gió lạnh lướt qua, cả hai chúng tôi đều nổi da gà da vịt chi chít.

Trước đó tôi đã nhắc nhở anh ta rồi, đó là do âm khí xuyên qua cơ thể chúng tôi, âm dương giao hội, sinh ra phản ứng sinh lý.

Con cú mèo trên ngọn núi chợt cất tiếng kêu ai oán.

Ở cái nơi tinh thần căng thẳng tột độ, bốn bề lại tĩnh mịch và tối đen như mực thế này, tiếng kêu đó hoàn toàn có thể coi là lá bùa đòi mạng.

Chớp mắt đã có thể đ.á.n.h sập dây th/ần ki/nh của con người.

Tôi lại càng sợ hãi gi/ật nảy mình, sắc mặt hoảng lo/ạn: “Hạ Đại Đảm, anh không muốn sống thì đừng có làm liên lụy tới tôi! Ông ta sắp đến rồi.”

“Tôi uống.”

Anh ta nghiến răng, lập tức lấy một chai nước suối trên xe, mở nắp, trút sạch nước ra.

Tôi nhét nắm tro vàng mã vừa bốc được vào đó, anh ta bắt chước làm theo rồi bất chấp tôi đang đứng nhìn sờ sờ ngay bên cạnh, tiểu vào hơn nửa chai, lắc đều rồi nhắm mắt ực một ngụm cạn sạch.

Dưới ánh đèn điện thoại, tôi thấy sắc mặt anh ta khó coi cực kỳ.

Gần như muốn nôn ọe.

Nhưng vì để sống sót, anh ta vẫn cố nén cơn buồn nôn, nuốt sống xuống dạ dày.

Tôi lại khẽ rùng mình một cái, đột nhiên như phát đi/ên hất văng cái chai của anh ta, quát lớn: “Anh vừa uống cái gì vậy?”

“Tro vàng mã chứ cái gì! Chẳng phải cô bảo tôi uống sao? Đừng có lề mề nữa, mau lái xe đưa tôi ra khỏi cái nơi q/uỷ quái này đi.” Anh ta bưng miệng giục.

Tôi lại tỏ ra vẻ mặt ngập tràn tuyệt vọng: “Tro vàng mã cái nỗi gì, đó là Cáo Âm Trạng, anh nuốt tro tàn vào bụng, tức là anh đã đồng ý rồi.”

“Cái gì?” Hạ Đại Đảm móc họng, nôn mửa đến tối tăm mặt mũi.

Cơ thể khó chịu chỉ là một phần, lớn lao hơn thế là nỗi sợ hãi cái c.h.ế.t bủa vây.

Tôi không hề có ý định bước tới an ủi nửa lời, ngược lại còn đứng sau lưng anh ta rành rọt giải thích:

“Tro vàng mã mang theo âm khí cực nặng, đống tiền vàng này lại nằm đúng vị trí hai ông cháu kia bị anh đ/ập c.h.ế.t, vương vấn hơi thở của họ.”

“Bây giờ anh nuốt vào, âm khí tự nhiên xâm nhập lục phủ ngũ tạng, hai con á/c q/uỷ kia không cần phải đợi h/ồn xiêu phách tán cũng có thể nộp đơn kiện cõi âm rồi.”

“Vừa nãy lệ q/uỷ nhập vào tôi, nói toàn lời ngược lại, bây giờ chúng ta không những không thoát ra được, mà anh còn sắp phải xuống địa ngục nữa đấy.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Cạm bẫy Chương 8
7 Shipper Kinh Dị Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10
10 Kẻ Thứ 3 Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Không đi vào vết xe đổ

Chương 22
Quý phi quỳ dài trước điện Dưỡng Tâm, cầu xin Hoàng đế ban hôn cho con trai độc nhất của bạn thân bà với Thuần An quận chúa Cố Thần Vũ. Bà là người được sủng ái nhất hậu cung, bệ hạ không điều gì là không thuận theo. Có người nhắc nhở Quý phi rằng, Cố Thần Vũ vẫn còn hôn ước với ta. Quý phi phất tay một cái: "Vậy thì ban hôn Cố Thần Vũ cho Tứ công chúa của ta là được." Kiếp trước, khi nghe tin, ta sống chết không chịu đồng ý. Cố Thần Vũ cũng thề non hẹn biển với ta, nói thà đắc tội với Quý phi chứ nhất quyết không rời xa ta. Cuối cùng, hôn sự của ta và Tứ công chúa bị hủy bỏ, nhưng nàng lại nhận lời cầu hôn của Lục Hồng. "Thánh chỉ không thể trái, ta cũng không còn cách nào khác. Chàng hãy ở bên ta với thân phận diện thủ được không? Danh phận có chút ủy khuất, nhưng trong lòng ta, chàng mãi là người chồng duy nhất." Ta đã tin. Kết hôn ba năm, tình cảm mặn nồng như keo sơn. Cho đến khi ta vừa khỏi bệnh nặng, lại bắt gặp nàng lưu lại trong phòng Lục Hồng qua đêm. Sau đó, con gái ta đuối nước mà chết, nàng cũng đang bận chăm sóc Lục Hồng giả bệnh, nhất quyết không chịu liếc nhìn đứa trẻ lấy một cái. Từ đó, ta đổ bệnh nằm liệt giường.
Sảng Văn
Nữ Cường
0