Sự nghiệp phản diện của tôi nhanh chóng sụp đổ toàn diện.
Ba tên Chu Hưởng không còn giúp tôi chặn người nữa. Bọn họ bắt đầu chặn tôi.
Mỗi sáng đều chặn ngay cạnh bàn tôi mà hỏi: "Trì thiếu gia, hôm nay giảng đề nào ạ"
"Trì thiếu gia, bài văn này tôi có thể viết về ước mơ mở tiệm sửa xe không"
"Trì thiếu gia, làm giáo viên thể dục cần bao nhiêu điểm"
Tôi bị ép phải từ một tên phản diện đ/ộc á/c biến thành giáo viên chủ nhiệm tạm thời.
Hệ thống mỗi ngày đều tung ra điểm ngược. Mỗi ngày tôi đều hoàn thành theo hướng ngược lại.
Nhiệm vụ: X/é vở bài tập của Giang Dự An. Tôi đổi thành giúp cậu ấy chép lại những câu sai.
Nhiệm vụ: Nh/ốt Giang Dự An trên sân thượng. Tôi đổi thành dẫn cả lớp lên sân thượng phơi chăn.
Nhiệm vụ: Gi/ật ô của Giang Dự An vào ngày mưa. Tôi đổi thành m/ua sỉ áo mưa cho cả lớp.
Chu Hưởng mặc áo mưa màu vàng đứng trong mưa, vẻ mặt phức tạp: "Trì thiếu gia, tôi cảm thấy mình như một quả chuối biết đi."
Lý Chu nói: "Nói chứ cũng khá nổi bật, qua đường an toàn đấy."
Triệu Vô Dạng cúi đầu nhìn bản thân: "Có màu đen không? Tôi muốn theo phong cách ngầu."
Tôi nói: "Không có, ngầu thì cũng phải chú ý an toàn giao thông chứ."
Giang Dự An đứng ở hành lang, nhìn đám áo mưa vàng chạy qua màn mưa.
Cậu ấy cuối cùng cũng bật cười thành tiếng.
Rất khẽ. Nhưng tôi nghe thấy.
Đó là lần đầu tiên kể từ khi xuyên đến, tôi nghe thấy cậu ấy cười thật lòng.
Hệ thống cũng nghe thấy.
Giọng nó thông báo có chút lơ đãng: [Chỉ số chữa lành của nam chính tăng năm.]
Tôi hỏi: "Ngươi vui không"
Hệ thống lập tức lạnh giọng: [Hệ thống không có cảm xúc.]
Tôi nói: "Vừa nãy tông giọng ngươi hơi cao lên đấy."
Hệ thống không nói gì.
Tôi cười.
Giang Dự An bỗng nhiên bước đến cạnh tôi: "Trì Việt."
"Ừ"
"Tại sao cậu lại thay đổi"
Tôi sớm biết cậu ấy sẽ hỏi. Chỉ là không ngờ ngày này lại đến nhanh đến vậy.
Tôi không thể nói chuyện xuyên sách. Hệ thống đã cảnh báo.
Thế nên tôi suy nghĩ một chút: "Bởi vì trước kia tôi sống rất mệt mỏi."
Giang Dự An lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi nói: "Mệt đến mức một ngày nọ, tôi chợt nghĩ, nếu cuộc đời chỉ còn lại việc b/ắt n/ạt người khác, bị cốt truyện đẩy đi, vì cái gọi là kết cục mà khiến mọi người thương tích đầy mình, thì cũng quá vô vị."
"Cho nên tôi muốn đổi một cách sống khác."
Giang Dự An hỏi: "Đổi thành m/ua áo mưa cho mọi người"
Tôi gật đầu: "Đúng vậy. Ít nhất mọi người sẽ không bị ướt mưa."
Cậu ấy lại cười một cái: "Khá kỳ lạ."
Tôi sờ sờ mũi: "Cậu có thể nói thẳng là tôi bị b/ệnh cũng được."
Giang Dự An lắc đầu: "Không phải."
Cậu ấy nhìn đám áo mưa vàng chạy lo/ạn xạ trong màn mưa: "Rất tốt."