"Nhường cái đếch ấy!" Tôi gi/ật lấy bản kế hoạch dự án, "Từ hôm nay trở đi, tôi phải dạy cho vị Tiểu Cố tổng nhà chúng ta biết thế nào là... làm người lại từ đầu!"
Thời gian đấu thầu được ấn định vào chiều hai ngày sau. Tôi thậm chí còn chẳng kịp ăn trưa, thức trắng đêm chuẩn bị tài liệu rồi vội vã chạy đến.
Người đàn ông ngồi phía đối diện bàn họp mặc bộ vest phẳng phiu, từ lâu đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng sắc sảo thường ngày, đáy mắt thản nhiên như không.
"Phương Hoài?" Anh ta ngẩng đầu thấy người đến là tôi, nhíu mày rồi đột ngột đứng dậy, đi thẳng tới trước mặt tôi. Sau đó giơ tay lên... cài lại cổ áo sơ mi chữ V x/ẻ sâu của tôi, "Cổ áo phanh rộng thế này, định phát tiết à?"
Ha, tôi tức đến bật cười. Ngay lập tức tôi túm lấy cà vạt của anh ta, nhếch môi ghé sát đến mức hơi thở giao hòa: "Tôi phô ra cho anh xem đấy, đồ cổ hủ~! Không. Thích. Sao?"
18.
Tôi thề, tôi nói vậy là để làm anh ta gh/ê t/ởm thôi.
Và Cố Thời Diễn quả thực đã bị tôi làm cho kinh t/ởm thật. Anh ta lùi lại vài bước như bị điện gi/ật, quay về chỗ ngồi. Sau khi yên vị, tôi cố tình chỉnh tới chỉnh lui cổ áo, ra sức kéo thấp xuống thêm chút nữa.
Hành động này khiến sắc mặt Cố Thời Diễn đối diện cứng đờ rồi dần đỏ ửng lên, cứ như vừa bị ai t/át cho mấy nhát vậy. Ha ha, vui thật!
Nhờ có kinh nghiệm từ kiếp trước, quá trình đấu thầu diễn ra rất suôn sẻ. Nhưng Cố Thời Diễn, người lần đầu nếm mùi thất bại trong đấu thầu, lại không hề nổi trận lôi đình hay buông lời đe dọa. Trên mặt anh ta thậm chí không thấy một chút thất vọng nào, chứ đừng nói đến vẻ t.h.ả.m hại của một kẻ thua cuộc.
... Mẹ kiếp!
Hệ thống an ủi tôi đừng gi/ận, sau này còn nhiều cơ hội để làm nh/ục anh ta. "Ừ, đúng thế!"
Vì vậy ngay tối hôm đó, tôi đã đến quán bar nơi Cố Thời Diễn đang bàn chuyện hợp tác để nhảy nhót. Ở ngay phòng bao bên cạnh anh ta, tôi vung tay gọi thẳng mười anh người mẫu nam!
19.
Còn nhớ lần trước gọi người mẫu nam cho bạn thân chơi, chẳng may lại gọi trúng bạn học cấp Ba của Cố Thời Diễn. Tôi đã tốn mười vạn tệ, bạn tôi còn chưa kịp chạm vào cọng lông chân của người ta thì đã bị Cố Thời Diễn c/ứu đi mất rồi.
Tôi nói thật đấy nhé! Lần này tôi gọi hẳn mười người cho bạn thân, để cậu ấy chơi cho thỏa thích.
"Hoài đại ca, anh đúng là ba nuôi của em!" Hạ Nguyên cảm kích hành động vung tiền của tôi đến rơi nước mắt, suýt chút nữa là quỳ xuống dập đầu.
Tôi xua tay: "Anh em tốt, chút tiền lẻ thôi mà~!"
Kiếp trước khi tôi bị nam chính và nam phụ liên thủ lật đổ, đám bạn bè x/ấu xung quanh đều thấy c.h.ế.t không c/ứu, chỉ sợ tránh tôi không kịp. Chỉ có Hạ Nguyên, người cùng tôi lớn lên từ nhỏ dù gia cảnh không mấy khá giả, đã rút hết tiền tiết kiệm ra đưa cho tôi xoay xở.
Sau này khi bị bắt vào hầm tối, người nhà họ Phương đã bỏ cuộc không tìm tôi nữa, cũng chỉ có cậu ấy là vẫn kiên trì. Cho nên kiếp này tôi phải đối xử tốt với cậu ấy một chút.
"Đợi tôi chơi đủ rồi, hai ngày nữa chúng mình đi du lịch giải khuây đi."
Hạ Nguyên vừa sờ cơ bụng người mẫu vừa híp mắt: "Cậu đấy, không phải thực sự muốn làm ba tôi đấy chứ? Tự dưng tốt với tôi thế!"
Tôi dụi dụi sống mũi cay cay: "Không, chỉ là thấy nhớ cậu thôi..."
"Phương Hoài, em nhớ ai?!" Một tiếng gầm gi/ận dữ ngoài cửa khiến tôi gi/ật nảy mình, vội vàng quàng tay ôm lấy vòng eo thon gọn của một anh người mẫu để trấn tĩnh.
Sắc mặt Cố Thời Diễn lúc này còn tối sầm hơn cả đ.í.t nồi, anh ta xông tới lôi tuột anh người mẫu đang dính trên người tôi ra, "Phương Hoài, em đã quyến rũ tôi rồi, dựa vào đâu mà còn dám ôm ấp lũ người này?"
20.
"Liên quan gì đến anh?"
Hạ Nguyên nhớ rõ gương mặt của Cố Thời Diễn, lập tức khó chịu: "Tôi cứ tưởng là ai, hóa ra là kẻ th/ù của anh Hoài nhà ta à... Cút!"
Đừng thấy cậu ấy không cao bằng Cố Thời Diễn, lúc đẩy người thì chẳng nể nang chút nào. Hai chúng tôi hợp lực đẩy Cố Thời Diễn xuống ghế sofa. Sau đó tôi tiếp tục ôm lấy anh người mẫu, nâng ly Margarita lên uống cạn, "Cố tổng, đừng bảo tôi là trong đám này lại có bạn học nào của anh nữa nhé. Đêm nay tôi đã chi bộn tiền đấy, biết điều thì…"
Cánh môi bất ngờ bị chặn lại, bị c.ắ.n mạnh. Cố Thời Diễn vậy mà lại băng qua người anh mẫu đang chắn giữa chúng tôi... để hôn tôi!
Thật đắng. Mùi t.h.u.ố.c lá quyện lẫn với vị rư/ợu đắng chát, chẳng hợp nhau chút nào...
Mãi cho đến khi sắp nghẹt thở, Cố Thời Diễn mới bị Hạ Nguyên vừa m/ắng c.h.ử.i vừa lôi ra. Thư ký riêng của anh ta đứng ngoài cửa há hốc mồm: "Cố tổng..." Anh ta nói nếu không quay lại ngay, hợp đồng sẽ tan thành mây khói.
Cố Thời Diễn lại một lần nữa hung hăng đẩy anh mẫu ra khỏi người tôi, bắt tôi phải ngoan ngoãn chờ ở đây. Trước khi đi, anh ta còn tháo khuy măng sét xuống, ghim ch/ặt lên... cổ áo chữ V trên n.g.ự.c tôi.
Hừ, th/ần ki/nh. Chó nó mới thèm đợi anh!
21.
Uống đến nửa đêm, cánh cửa phòng bao vẫn không hề mở ra lần nào nữa. Hạ Nguyên không yên tâm về tôi, cứ đòi uống cùng, nhưng tôi vẫn đuổi cậu ấy đi để cậu ấy chơi với mấy anh mẫu kia. Có chuyện gì được chứ? Chẳng c.h.ế.t được đâu. Dù sao thì vẫn còn có "ông cụ thân sinh" là Hệ thống giúp tôi hồi sinh mà.