Không ngờ ta lại dị ứng với canh Mạnh Bà.

Mạnh Bà sa sầm mặt mày.

Canh của bà ấy xuất hiện vấn đề về chất lượng, đúng là thử thách cực lớn trong sự nghiệp của Mạnh Bà.

Ta ngứa ngáy khắp người, la hét đòi đi tìm Diêm Vương để kiện.

Mạnh Bà giữ ta lại: “Đừng! Cô không cần uống canh nữa. Mang theo ký ức đi đầu th/ai, chẳng phải là tốt ư?”

Quả thật là tốt.

Ta đe dọa Mạnh Bà phải tìm cách để cho ta đầu th/ai vào nhà tốt.

Mạnh Bà không thể không thỏa hiệp.

Ta sinh ra trong hoàng thất, đầu th/ai vào bụng quý phi, lẽ ra phải là một công chúa quyền quý.

Thế nhưng...

------

Ta vừa nhìn thấy bầu trời đã bị bà đỡ tách hai chân ra xem: “Là công chúa.”

Lập tức có nha hoàn ôm một bé trai tới: “Nói bậy! Nương nương rõ ràng là sinh hoàng tử cho Đại Tề!”

Ta bị bọc tã lót trắng mang ra khỏi cung, nha hoàn phụ trách xử lý ta mềm lòng, không vứt ta vào bãi tha m/a mà vứt trên đường lớn.

Bọn họ trọng nam kh/inh nữ, bọn họ đổi con, bọn họ vô liêm sỉ.

Ta h/ận không thể gào thét.

Ôi chao! Mạnh Bà đã lừa ta.

Một đôi tay được sơn đỏ chót bế ta lên.

Ba bốn cô nương xinh đẹp mặc đồ sặc sỡ vây quanh ta.

Một người cài hoa tím vạch tã lót ra nhìn: “Ôi! Là một bé gái.”

Giọng nói ngọt ngào đến mức khiến ta nổi hết da gà.

“Cha mẹ nào lại nhẫn tâm vứt con gái vào Di Hồng Viện của chúng ta như thế này?”

Các tỷ tỷ xinh đẹp cười đùa, vây quanh bế ta vào phòng.

Trong đầu ta chỉ có ba chữ, Di! Hồng! Viện!

Đầu th/ai là công chúa, một pháp giáng cấp xuống lầu xanh.

Ta thật đ/au khổ mà, nhưng ta có thể làm gì bây giờ?

Ta chẳng qua chỉ là một đứa vô dụng không kiểm soát được tiểu tiện mà thôi.

...

Để tương lai không phải tiếp khách, ta chỉ có thể thể hiện ra tài hoa làm người ta kinh ngạc ngay từ bé.

Ta thông minh lanh lợi, biết đọc biết viết, còn biết tính toán, có thể quản lý sổ sách giúp m/a ma.

Ban đầu ta còn muốn thể hiện y thuật cao siêu của mình nhưng nghĩ lại lại thôi, ta mới năm tuổi, ta vẫn là một em bé.

Các tỷ tỷ trong viện đều đối xử rất tốt với ta, họ làm đồ ăn ngon cho ta, dạy ta ca hát nhảy múa, dạy ta làm đẹp cho mình ra làm sao.

Tỷ tỷ cài hoa tím, vạch tã lót của ta hồi xưa tên là Đinh Quân, tỷ ấy còn dạy ta cách làm nam nhân vui vẻ.

Các tỷ tỷ đều nói, ta chắc chắn là hoa khôi tiếp theo.

Dù sao ta mới năm tuổi đã học cách mê hoặc người, nói thế nào cũng là thắng ngay trên đường đua.

Nhưng ta là công chúa mà. Họ đều không biết ta là công chúa, ta cũng chưa từng nói cho người bên cạnh nghe.

Nói ra cũng sẽ không có ai tin.

...

Chín tuổi, Di Hồng Viện cuối cùng cũng có một tiểu cô nương chạc tuổi ta. Cha mẹ cô ấy đã ch*t, bị tẩu tử b/án tới đây.

Cô ấy tên Nha Nha.

Cô ấy đã không ăn không uống nhiều ngày, cũng không xuống giường. Cứ lẩm bẩm là ca ca sẽ tới c/ứu cô ấy hết lần này tới lần khác.

Mấy ngày sau, m/a ma cùng mấy tỷ tỷ tới ép Nha Nha, hoa khôi tỷ tỷ bưng bát cẩn thận bón cháo cho Nha Nha. Nếu còn không ăn cơm, Nha Nha sẽ ch*t đói.

Nha Nha ôm hoa khôi tỷ tỷ òa khóc. Ta gh/en, hoa khôi tỷ tỷ vẫn luôn thích ta nhất mà.

Song sau này ta và Nha Nha đã trở thành bạn thân, ta không gh/en tỵ với cô ấy nữa.

...

Khi ta mười tuổi, Đinh Quân tỷ tỷ được chuộc, được cỗ kiệu khiêng đi, tỷ ấy đã làm vợ bé của nhà giàu.

Chúng ta đều vui mừng cho tỷ ấy, tuy chỉ là vợ bé nhưng sau này không cần phải lấy lòng nam nhân khác.

...

Mười hai tuổi, ta bắt đầu ngâm thơ làm phú, danh tài lan xa.

Rất nhiều người hâm m/ộ tiếng tăm mà tới, muốn xem tài nữ xuất thân từ lầu xanh như ta trông như thế nào.

Em bé mười hai tuổi có gì đẹp mà nhìn, cạn lời.

Chẳng qua là ta muốn chứng minh giá trị của mình cho m/a ma, dù ta không tiếp khách cũng có thể mang về lợi nhuận cho viện.

M/a ma thấy thế tục khéo đưa đẩy, thực tế bà ấy cũng rất tốt với chúng ta. Cho dù là những tỷ tỷ tuổi già tan phai, bà ấy cũng cho họ bạc, cung cấp cơm ăn áo mặc chỗ ở cho họ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chở hàng lạnh suốt 10 năm trời, lô cá đông lạnh này tôi chẳng dám đụng vào, 3 tiếng sau đường cao tốc đã phong tỏa.

Chương 12
Tôi đã lái xe tải hạng nặng suốt mười năm, chuyên vận chuyển hàng lạnh từ nam ra bắc, chở đủ loại hàng hóa. Cá sống, tôm đông, hàu tươi, cá hồi, thậm chí cả tủ lạnh y tế chứa nội tạng cấy ghép. Nghề này chỉ xoay quanh một chữ 'ổn định'. Nhiệt độ phải ổn, thời gian phải chuẩn, tâm lý người lái cũng phải vững. Đêm hôm đó, lúc 3 giờ sáng, tôi đang chạy đêm trên cao tốc Hỗ Khôn. Thùng xe chở một lô cá đông giao cho viện nghiên cứu nào đó ở Tây Nam. Đơn hàng rõ ràng, thủ tục đầy đủ. Như thường lệ, tôi dừng ở trạm dừng chân để kiểm tra máy lạnh. Khi mở cửa khoang xe, tôi đứng hình. Màn hình hiển thị nhiệt độ vẫn bình thường: âm 18 độ. Nhưng lưng tôi lập tức nổi hết da gà. Tôi không dám động vào lô hàng đó. Ba tiếng sau, toàn bộ tuyến cao tốc bị phong tỏa.
Hiện đại
2
Mượn Thọ Chương 7