BẤT UỔNG TÚY

Chương 5

29/12/2025 01:01

Cảnh Ninh bóp lấy mặt ta, thong thả thẩm vấn: “Quả nhiên là ngươi hạ dược. Nói đi, tại sao lại làm vậy?”

Thực ra chính ta cũng không hiểu nổi, ta đã sắp bước sang tuổi ba mươi rồi, sao vẫn còn làm cái trò ấu trĩ như thế này chứ.

“Ngài cứ động chân động tay với ta, ta không vui.” Ta tìm đại một cái cớ.

Cảnh Ninh “chụt” một phát hôn lên mặt ta, cười đắc ý như một con Hồ ly nhỏ: “Ta không tin đâu, ngươi chắc chắn là đang gh/en rồi.”

Lời này sến súa quá mức, ta có chút chịu không nhiệt, vội vàng chuyển chủ đề: “Thiếu gia, bây giờ không phải lúc nói chuyện này. Ngài phải cho ta biết ngài đã dính dáng bao nhiêu, có những ai biết chuyện, ta mới có thể giúp Ngài được.”

“Ngươi hứa sau này sẽ ở bên ta mãi mãi, ta sẽ nói cho ngươi biết.” Hắn còn tinh nghịch nháy mắt một cái.

Ta bình thản đáp: “Vậy ta sẽ bẩm báo sự thật, Ngài cứ ngồi đợi ngồi tù đi nhé. Cáo từ!”

Sau đêm từ biệt đó, ta lại lầm lũi làm việc ở hầm than thêm nửa tháng, và cũng không gặp lại Cảnh Ninh thêm lần nào nữa.

Mọi tin tức đã thu thập xong xuôi, chuẩn bị báo cáo lên trên. Nhìn vào dòng chữ đã viết: 【Thế tôn của Thạc Thân vương là Cảnh Ninh hiện thân tại Thái thú phủ, cùng Thái thú Dụ Châu đàm tiếu đến tận khuya.】

Ta do dự hồi lâu, rốt cuộc vẫn sửa lại dòng chữ đó.

Mãi đến một tháng sau, khi đã c/ắt đuôi được đám truy sát để trở về kinh thành gặp Thống lĩnh, nàng cầm bản tấu ta viết, vẻ mặt hết sức khó coi, định nói lại thôi, rồi lại muốn thốt ra lời.

Nàng bảo: “Trúc Kiến, ngươi định để ta giao cái thứ này cho Bệ hạ sao?”

Ta với gương mặt chính khí lẫm liệt đáp: “Phải, công lao của thuộc hạ chính là công lao của cả Ám Vệ Phủ.”

Nàng dí thẳng tờ giấy vào mũi ta, giọng nói như muốn bay lên tận trời: “Hả? Ta đang nói về chuyện đó chắc? Ngươi nhìn xem ngươi viết cái gì đây! 【Một vị hoàng tộc hiển quý xuất hiện tại Thái Thú Phủ, cùng Thái thú Dụ Châu ngủ lại một đêm.】”

Ánh mắt nàng nhìn ta như muốn phun ra lửa: “Ngươi đang chơi trò giải đố với ta đấy à?!”

Chức trách của ta là phải bẩm báo trung thực, nhưng vì tư tâm, ta không muốn Cảnh Ninh bị liên lụy, chẳng ngờ vẫn bị nàng nhìn thấu tâm can.

“Trúc Kiến, ngươi vào Ám Vệ Phủ mười năm rồi, chưa bao giờ xảy ra tình trạng này.” Thống lĩnh thở dài một tiếng, “Đừng quên sơ tâm của mình.”

Ta có chút hổ thẹn, cuối cùng nghiến răng nói ra sự thật: “Là... Cảnh Ninh.”

Sắc mặt Thống lĩnh thay đổi liên tục, từ kinh ngạc đến sững sờ, từ “hóa ra là vậy” đến “trời đất ơi”. Nàng hít sâu một hơi, xoa mặt một cái rồi vội vã tiến cung.

Đêm đó, Cảnh Ninh bị triệu vào cung, một đêm không về.

Một ngày, hai ngày, đến ngày thứ ba vẫn chưa thấy có dấu hiệu hắn được thả ra. Ta thật sự không nhịn nổi nữa, bèn đổi ca với người khác để lẻn vào cung.

Nghe nói Cảnh Ninh bị giam ở Đông Thiên Điện, đó là nơi hắn từng ở hồi nhỏ khi còn ở trong cung. Ngay cả sau khi đã dọn ra ngoài, cung điện này vẫn luôn được giữ lại cho hắn.

Ta đến Đông Thiên Điện, ghé tai nghe ngóng, bên trong chẳng có động tĩnh gì, “Thiếu gia, Ngài có trong đó không?”

Bên trong vẫn im lìm. Ta đẩy cửa phòng, thấy cửa không hề khóa. Ta bình tĩnh lại, đầu óc bắt đầu xoay chuyển. Nếu là bị quản thúc, chẳng phải canh gác thế này là quá lỏng lẻo sao?

Đi thẳng vào gian trong cùng, ta thấy Cảnh Ninh đang ngủ say. Xung quanh hắn trải đầy những bức họa, mà trên mỗi bức hình đó, người được vẽ đều là ta.

Tim ta đ/ập lo/ạn nhịp, chẳng rõ là muốn bỏ chạy hay muốn tiến lại gần, thế nên ta chỉ đứng yên tại chỗ không cử động.

“Ngươi đến thăm ta rồi, sao lại đứng ngây ra đó?” Cảnh Ninh mở mắt nhìn qua.

Đây là lần đầu tiên ta thấy dáng vẻ của hắn khi không cười, trong phút chốc khiến ta như quay trở lại lần đầu gặp gỡ của tám năm về trước. Hắn lúc đó cũng vậy, mặt không cảm xúc, giọng nói có chút luyến lưu dính dấp đặc trưng, hắn nhìn ta, bình thản hỏi: “Ngươi là ai?”

Cảnh Ninh cười hì hì bò dậy từ trên sập, kéo lấy tay ta: "Ngươi lo cho ta, nên mới tới thăm ta đúng không?"

Sự thật đúng là vậy, nhưng ta nào dám thừa nhận: "Chỉ là lúc trực ca đi ngang qua, thuận tiện ghé mắt nhìn một cái thôi."

"Được." Hắn dính ch/ặt lấy người ta, lén lút hít hà mùi hương trên cổ ta mấy bận.

Ta phát hiện ra nhưng chẳng nói lời nào. Bởi lẽ ta bàng hoàng nhận ra, ta đã thực sự động tâm với Cảnh Ninh.

Ta thậm chí còn vì hắn mà nảy ra ý định vì tư tình mà bẻ cong luật pháp, loại tình cảm này quá đỗi đ/áng s/ợ, ta không thể để bản thân lún sâu thêm nữa!

"Oa, Đại Ngưu, ngươi chịu ôm ta rồi!"

"Ngươi nói bậy bạ gì..." Ta cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay đang đáp lại cái ôm của hắn, cả người tê dại.

Ta vội rụt tay về, giả vờ che giấu: "Lý Đại Ngưu chỉ là hóa danh, ra khỏi Dụ Châu thì không còn kẻ này nữa."

"Thế còn Tiểu Nê Ba?"

"Đó là nghệ danh lấy để làm nhiệm vụ."

"Tống Túy là tên thật của ngươi sao?"

"Là cái tên của ta trước khi vào Ám Vệ Phủ."

Cảnh Ninh có chút khó xử, vẻ mặt nũng nịu đầy oán trách: "Mỗi lần chúng ta gặp nhau, ngươi lại có một cái tên mới."

"Tống Túy, hay Trúc Kiến đều được." Ta sợ đôi bàn tay mình lại "ngứa ngáy" mà làm bừa, bèn khoanh tay trước ngựk.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0