Âm Do Duyên Khởi

Chương 10

24/10/2024 16:35

10.

Cuối cùng, với thái độ lắng nghe nghiêm túc của tôi, thời gian trên lớp trôi qua rất nhanh.

Sau tiết học giới thiệu về tư tưởng Mao, Cố Do được Chu Dương gọi đến để xin tư vấn về kỳ thi tuyển sinh sau đại học, đương nhiên tôi cũng đi tìm Thanh Thanh để đi ăn cơm.

Kết quả là sau ba tiết học, Thanh Thanh vẫn nhìn tôi với vẻ mặt buôn chuyện nên tôi đành phải thú nhận mọi chuyện.

"Thật ra mình chỉ là một tấm khiên thôi." Tôi bình tĩnh nhìn Thanh Thanh.

"Mình nghĩ không phải như thế đâu, mình thấy..." Thanh Thanh nói.

Tôi không đợi cô ấy nói xong đã trực tiếp bịt miệng cô ấy lại.

“Bà của mình ơi, cậu có thể yên lặng được không, nghe cậu nói thì mình sợ mình sẽ nằm mơ mất.”

Tất nhiên là tôi biết Thanh Thanh định nói gì, chỉ là tôi sợ mình sẽ tự mình đa tình.

Nhưng tôi là một người tỉnh táo, càng không kỳ vọng nhiều thì sẽ không thất vọng nhiều.

Sau bữa trưa, trên đường trở về ký túc xá, tôi nhận được cuộc gọi từ Cố Do.

"Bạn học Tiểu Tần, đàn anh cần em giúp đỡ, em có thể đến cửa thư viện được không?" Đàn anh thường ngày rất bình tĩnh, nhưng lần này giọng nói hơi nóng nảy.

"Có thể, tôi đến ngay.” Tôi nói.

Khi tôi đến trước cửa thư viện, cảnh tượng trước mắt khiến tôi hơi ngạc nhiên.

Hình như Cố Do bị nhiều người bao vây, có một hoặc hai nữ sinh, nhưng nam sinh nhiều hơn, hình như Cố Do đang cúi đầu nói gì đó với họ.

Đột nhiên tôi nhớ đến lời Cố Do nói có một nam sinh với với anh ấy rằng “Tôi vừa là 0 vừa là 1”, tôi lại nghĩ đến thân phận hiện tại của mình là bạn gái của Cố Do, mặc dù là giả nhưng khi nhìn họ áp sát Cố Do như vậy thì tôi lại tức gi/ận, cảm giác giống như đồ của mình bị người ta cư/ớp đi vậy.

Tôi chạy tới giữ ch/ặt lấy tay anh ấy.

“Bảo Bảo, anh đã hứa cùng em đi m/ua trà sữa mà sao anh chậm thế?” Tôi nắm lấy cánh tay Cố Do, chuẩn bị kéo anh ấy đi.

Cố Do mỉm cười dịu dàng nói với những người xung quanh: "Xin lỗi mọi người, tôi phải dỗ dành bạn nhỏ của tôi rồi."

Tôi kéo anh ấy tiếp tục đi về phía trước, không dám quay đầu lại nhìn anh ấy.

Thời tiết hôm nay rất đẹp, có gió mát nhưng lúc này mặt của tôi lại nóng rát.

Vừa rồi khi nói chuyện, tôi còn đang suy nghĩ nên gọi "đàn anh" hay là gọi "Cố Do", gọi Cố Do thì quá xa lạ, mà gọi Do Do thì quá sến sẩm.

Kết quả vừa mở miệng lại gọi thành “Bảo Bảo”, sau khi thốt lên thì tôi đã hối h/ận, cái tên này… người ngoài nghe thấy cũng quá… sến sẩm đi.

Hơn nữa anh ấy lại gọi cái gì mà “bạn nhỏ”? Không phải nói tôi chỉ mới một tuổi sao? Thực sự là tôi nóng quá, nóng đến mức lúc này tôi thật sự muốn uống chút nước đ/á.

"Đây không phải là đường đi m/ua trà sữa." Người đang bị tôi kéo phía sau đột nhiên lên tiếng.

Bây giờ tôi chỉ muốn chạy trốn thì làm gì còn biết mình đi hướng nào chứ.

Tôi quay lại nhìn anh ấy, nhưng tôi không muốn anh ấy nhìn thấy bộ dạng của tôi bây giờ nên tôi khựng lại rồi không quay đầu lại nữa.

Tôi nghe thấy người phía sau bật cười thành tiếng, cảm thấy Cố Do nắm lấy tay tôi rồi kéo tôi đứng lại.

“Đi thôi, anh dẫn em đi m/ua trà sữa.” Anh kéo tôi đi hướng khác.

"Tôi không phải… Tôi là đang mở đường thoát thân cho anh." Tôi ngây thơ đi phía sau giải thích.

"Được rồi, cảm ơn bạn học Tiểu Tần."

"Cho nên anh mời em uống trà sữa, có thể uống nước đ/á không, anh thấy em hơi nóng đấy.”

Cố Do thuận theo ý tôi, sao anh ấy lại dịu dàng như vậy.

"Có thể…"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm