Kỳ Vọng

Chương 6

22/04/2025 17:48

Bàn tay gân guốc đặt trên gáy khiến tôi bị dẫn đi như tù nhân. Xuyên qua hành lang tĩnh lặng, chúng tôi bước vào căn phòng cuối hành lang. Cánh cửa đóng sầm sau lưng, tim tôi đ/ập thình thịch như trống đá/nh.

Giang Độ ngồi thượng giường nhếch mép cười khẩy: "Cậu định làm tôi sướng bằng cách nào?" Ba ngày k/inh h/oàng ập về khiến đôi chân tôi mềm nhũn. Tôi nghiến răng, r/un r/ẩy cởi nút áo sơmi nhưng càng vội càng vướng.

Bất ngờ hắn phá lên cười, đứng dậy áp sát. Bóng hình cao lớn bao trùm lấy tôi, mùi gỗ phảng phất trong không khí. Tôi cúi gằm mặt, mắt dán xuống sàn, những ngón tay lóng ngóng mắc kẹt với chiếc nút áo.

Một bàn tay khác siết ch/ặt cổ tay tôi kéo xuống: "Chỗ này mới là chỗ cần làm sướng." Mặt tôi đỏ rực, vùng vẫy gi/ật lại nhưng không thoát, nước mắt lăn dài trên má.

Giang Độ bóp ch/ặt cằm tôi, nụ cười tắt lịm: "Trương Ngôn, đến nước này rồi còn đóng trinh nam cái gì? Muốn đi thì đi, tôi không cản."

Hắn đứng đó thản nhiên ngắm nhìn tôi như con thú nhỏ giãy giụa trong bẫy. Hình ảnh mẹ tôi nhẫn nhục hiện lên - từ đầu tôi đâu có lựa chọn.

Chiếc nút áo bật tung. Tôi nhón chân hôn lo/ạn xạ lên cổ và tai anh: "Em không đi. Em sẽ làm anh sướng."

Hắn đứng im như tượng, hai tay buông thõng để mặc tôi hôn dồn dập. Không biết phải làm gì thêm, tôi sắp khóc đến nơi.

Giang Độ bất ngờ cười khẽ, ôm eo bế thốc tôi lên. Những nụ hôn ẩm ướt rải dọc vai gáy, giọng nói pha thở gấp: "Học cách này mới sướng được."

Nằm ngửa trên giường, tôi dần mất mình trong làn sóng hôn. Giang Độ là tên đại bịp! Về sau chẳng có chút sướng nào. Tôi khóc lóc van xin anh buông tha, hắn mỉm cười gật đầu rồi lại tiến sâu hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa tàn trên sa mạc

Chương 8
Giới thiệu: Bảy năm trước, con gái của Bùi Phượng Hề đã chết trong một trận bão cát vì chồng cũ Khương Tịch Từ điều đi chiếc trực thăng cứu hộ. Cô xé bỏ giấy đăng ký kết hôn, trở thành "Sa Hồ" - nhân viên cứu hộ duy nhất ở miền Tây có thể băng qua vùng bão cát tử thần. Bảy năm sau, để cứu Khương Hòa Âm - con gái của người tình trong mộng, Khương Tịch Từ đã dùng thủ đoạn ép buộc cô thực hiện nhiệm vụ. Khi Bùi Phượng Hề tiến sâu vào tâm bão để cứu con gái của kẻ thù, cô phát hiện ra Khương Hòa Âm đã sớm biết sự thật và ghi lại một đoạn video sám hối. Cuối cùng, cô hy sinh bản thân trong hố cát sụp đổ, đoàn tụ với linh hồn của con gái Dung Dung. Một đoản văn đầy đau thương về tình mẫu tử, sự trả thù và sự cứu rỗi.
Báo thù
0