6.
Đúng lúc tôi tưởng hôm nay mình sẽ thoát nạn, thì từ xa có hai bóng người lao nhanh đến.
Người chạy phía trước là Tống Lưu, anh chàng b/án rau tân binh tối qua, phía sau là con q/uỷ đang truy sát anh ta.
Con q/uỷ đó tay cầm con d a o m ổ heo, một nhát d a o có thể c h é m b a y nửa cái đ ầ u n g ư ờ i.
Thấy bóng dáng tôi, trong mắt Tống Lưu dâng lên một tia hy vọng, không màng nguy hiểm lao về phía quán ăn vặt.
“C/ứu mạng! Chúng ta đều là người chơi, cô mau c/ứu tôi!” Anh ta gào lên, thành công thu hút ánh nhìn của những con q/uỷ xung quanh về phía tôi.
Tần Kiêu, Cao Viễn, Trần Dương quả nhiên khựng lại động tác ăn xiên nướng, đồng loạt nhìn về phía tôi.
Tim tôi lập tức chìm xuống tận đáy, cảm thấy mình đã lạnh toát.
Lý Đại Hải - gã b/án thịt heo cầm d a o m ổ, tăng tốc lao đến, trực tiếp túm lấy người Tống Lưu ấn xuống đất. Tay nâng d a o c.h.é.m xuống, cái đầu tròn lẳng bay đến chân tôi.
Hắn lau vết m á u văng trên mặt, nở nụ cười âm u đ/áng s/ợ về phía tôi, “Cô quen hắn?”
Tôi ra sức phủ nhận, đầu lắc như quay tít, “Không quen, thật sự không quen, tôi chỉ là người b/án xiên nướng thôi!”
Nhưng Lý Đại Hải rõ ràng không tin, hắn giơ con d a o dính m á u lớn chậm rãi tiến lại gần.
Thấy bàn tay to b/éo đó đang túm lấy đầu tôi ấn xuống thớt, một cái búa đột nhiên bay tới.
Con d a o mổ sáng loáng bị đ/á/nh bay khi chỉ cách cổ tôi năm centimet.
Sống sót sau hiểm nguy, tôi thở hổ/n h/ển liên tục, cuống cuồ/ng trốn ra sau lưng chủ nhân của cái búa.
Tần Kiêu mặt không biểu cảm liếc tôi một cái, sau đó lạnh lùng mở miệng nói với Lý Đại Hải: “Đừng động vào cô ta.”
Trần Dương và Cao Viễn đang ngồi xem kịch cũng đồng loạt khuyên can: “Đúng đúng đúng, xiên nướng của tôi còn chưa xong, đừng giế* vội.”
Than hồng kêu xèo xèo, một đợt hương thịt nữa lại thoảng đến.
Lý Đại Hải kinh ngạc nhún vai ngửi ngửi, nhưng vẫn giữ đúng bổn phận mà nhíu mày, “Các người đi/ên rồi sao? Cô ta rõ ràng là người ch——”
Lời chưa nói xong, một xiên thịt cừu thơm lừng mùi thì là bay từ trên trời xuống, trực tiếp nhét vào miệng hắn.
Xiên thịt cừu nướng chín mọng, b/éo ngậy giòn thơm, tươi mềm mọng nước, không hề có mùi hôi.
Lý Đại Hải đột nhiên khựng lại, nhai nhóp nhép vài miếng nuốt xuống, không thể tin được nhìn tôi.
Thật sự có vị!
Trong thế giới q/uỷ, sao có thể có người làm ra thức ăn thật sự!
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, tên đồ tể giế* người lập tức chọn cách buông d a o . Hắn bình thản ngồi xuống, tao nhã lau vết m á u chưa khô trên tay, rồi bắt đầu gọi món, “Trên quán có món gì thì mỗi thứ mười xiên, thật cay.”
“Anh Đại Hải, tụi mình ghép bàn ăn chung đi, gần đây bận rộn đi các game cư/ớp đầu người, lâu lắm rồi không tụ họp với anh.” Những con q/uỷ xung quanh lập tức cười khúc khích vây lại.
Tôi nhất thời không rõ mình có bị lộ tẩy hay không, đành vùi đầu cặm cụi tiếp tục nướng xiên.
Chúng vừa ăn vừa nói chuyện, không khí nhộn nhịp.
“À này anh Đại Hải, tên người chơi b/án rau kia sao lại bị lộ vậy?”
“Ôi, sáng nay hắn đến tìm tôi m/ua thịt heo, hoàn toàn không biết giá rau, chắc chắn là giả rồi.” Nói xong, Lý Đại Hải gắp một đũa cà tím nướng tỏi nhét vào miệng, tiện thể bắt chuyện với tôi, “À mà chủ quán, bàn xiên nướng này của tôi tổng cộng bao nhiêu tiền?”
“…” C h í t rồi, tôi cũng không rõ giá cả ở đây.
Thế là, tôi đành cứng họng nặn ra nụ cười, giả vờ lão luyện, “Ngài ăn vui là được, tùy tâm, tùy tâm, haha…”
Thấy vậy, Lý Đại Hải từ trong túi ném ra bốn tờ tiền đỏ thanh toán.
Một xấp tiền sáng choang ném trên bàn gỗ, tôi lại không dám lấy, sợ rằng giây tiếp theo lộ tẩy - bàn tay sẽ bị ch/ặt.
Ngược lại, Tần Kiêu sau khi ăn xong mãn nguyện lau miệng, mở lời, “Không sao đâu, cứ nhận đi, anh Lý hào phóng muốn cho thêm thì cứ cầm.”
Tôi thuận theo lời hắn vội vàng cúi đầu gật lia lịa, “Cảm ơn ông chủ.”
Ăn uống no say xong, lũ q/uỷ quái đều rời đi, chúng nhìn nhau ngầm hiểu ý rồi thì thầm bàn bạc.
“Ngày mai lại đến giế* nó!”
“Nhất trí, ngày mai cùng đến!”
Tay tôi đang dọn dẹp vỉ nướng r/un r/ẩy, sụp đổ ôm đầu ngồi xổm xuống.
Mấy con q/uỷ các người bàn bạc có thể nhỏ tiếng một chút không! Tôi nghe thấy đấy!
Thấy tôi vậy mà sống sót dưới mặt bốn con q/uỷ, khán giả trong phòng livestream đều n/ổ tung.
[Còn có cách qua cửa thế này sao? Sống lâu mới thấy đấy!]
[Khiến tôi cũng muốn thử làm đầu bếp trong game tiếp theo rồi.]
[Người trên lầu mơ mộng hão huyền, tân binh này vừa nhìn là biết có thiên phú nấu ăn mà?]
[Cô ấy nấu ăn quả thực có vài chiêu đấy, nhìn thôi tôi cũng thấy đói bụng rồi, chỉ là không biết mấy ngày tới cô ấy còn có thể làm ra món mới không.]
[Tiểu Lê biết nấu rất nhiều món, cô ấy giỏi lắm!]
7.
Cuối cùng cũng dọn dẹp xong đống rác thải thực phẩm trên quầy hàng, tôi thở phào nhẹ nhõm. May quá, lại sống thêm được một ngày.
Hôm nay bốn vị khách cộng lại ki/ếm được tròn 800 điểm. Cộng với 150 đồng tích lũy từ hôm qua, tổng cộng là 950 điểm. 10 điểm đổi lấy 1 ngày sống sót trong thực tế, nói cách khác, tôi đã tự mình ki/ếm được ba tháng sinh mệnh.
Tôi có chút buồn bã sờ sờ cái nồi lớn bên tay, ngồi xổm trên đất thở dài.
Trải qua hai ngày trong game kinh dị, tôi mới dần nhớ lại sự thật về việc mình bị kéo vào thế giới kinh dị.
Hôm đó, tôi đang hăng say hất chảo xào rau trong bếp nhà hàng, bỗng nhiên bình ga bên cạnh n/ổ tung. Khung cảnh đột ngột dừng lại, bóng dáng tôi biến mất trước khi bị sóng nhiệt ập tới.
Theo quy tắc, những người cận kề cái c h í t sẽ được chọn làm người chơi sau khi bị phó bản kinh dị lựa chọn.
Nếu c h í t trong game, người chơi sẽ c h í t hoàn toàn, trở thành q/uỷ quái.
Ngược lại, nếu qua cửa thành công, có thể đổi lấy tuổi thọ để quay về thế giới thực.
Nghĩ đến đây, nỗi sợ hãi trong lòng tôi tan biến đi không ít, khát khao sống sót lúc này mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Khi đang thất thần, một bóng người bỗng nhiên xuất hiện.
Tần Kiêu quay lại, trên gương mặt trắng trẻo tuấn tú của hắn mang vài phần chân thành, “Bà chủ Lê, tôi đến xin làm phụ việc, bao ăn là được.”
Tôi gi/ật mình, sau khi bình ổn nhịp tim mới từ từ đứng dậy, “Xin lỗi, chỗ tôi không cần…”
Nhưng lời chưa nói xong, hắn đã giơ ngón trỏ thon dài lên lắc lắc, chỉ vào tờ thông báo tuyển dụng không biết từ khi nào đã dán trên quán, “Bà chủ Lê, cái này là cô dán hai hôm trước mà, cô không nhớ sao…”
Cái búa trong túi hắn lại rơi ra, phát ra tiếng leng keng vang dội trên nền đất.
Tim tôi thắt lại, đành cứng họng đồng ý.
Con q/uỷ này trông có vẻ khá thích đồ ăn tôi nấu, tạm thời hình như không có ý định giế* tôi, “Vậy thì, ngày mai anh tám giờ đến làm nhé, đừng đến sớm quá.”
“Đã rõ.” Tần Kiêu nhặt búa lên, cười mãn nguyện, thong thả đi xa.
Giây tiếp theo, tiếng nhắc nhở lạnh lùng của hệ thống vang lên bên tai: “Kỹ năng nấu ăn của người chơi đã được bốn con q/uỷ công nhận, xin hỏi, người chơi có muốn chi 100 điểm để nâng cấp dụng cụ nấu ăn thiên phú không?”
Tôi ngẩn người nhìn chiếc nồi lớn trong tay, giơ tay nhấn x/á/c nhận.
[Vật phẩm thiên phú: Bộ dụng cụ nấu ăn cấp E (có thể nâng cấp), có khả năng chế biến món ăn mà q/uỷ quái cũng có thể thưởng thức, độ ngon món ăn +10%]