----------------------------------------------

Nếu như nói phong cách căn phòng của Diệp Oản Oản có thể so với ảo mộng thần tượng, như vậy thì căn phòng của Tư Dạ Hàn đại khái chính là hiện trường phim kinh dị, thật giống như đúc căn phòng của anh ở Cẩm Viên phong cách phòng ngủ hắc ám. Lúc Diệp Oản Oản đi qua, trong phòng đã có người đang chờ. Là bác sĩ tư nhân của Tư Dạ Hàn - Mặc Huyền.

Thấy hai người đi vào, Mặc Huyền đứng lên, "Cửu gia, Diệp tiểu thư ".

Tư Dạ Hàn đối với Mặc Huyền xuất hiện vào lúc lúc này ở trong phòng của anh dường như đã sớm thành thói quen, mặt không thay đổi hướng phía mép giường đi tới.

Diệp Oản Oản theo phía sau Tư Dạ Hàn, bước chân hơi có chút do dự, "Cái đó, tôi ở chỗ này, có thể hay không quấy rầy các anh?"

Cô biết Tư Dạ Hàn trong lúc thời điểm thôi miên là không cho phép bất luận kẻ nào quấy rầy. Mặc Huyền liếc nhìn Diệp Oản Oản một cái, trên lý thuyết mà nói nhất định là sẽ quấy rầy, thôi miên phải tiến hành dưới tình huống tuyệt đối không có người ngoài và an tĩnh.

Nhưng là, nghĩ tới suy đoán buổi tối hôm nay của bọn họ, cộng thêm Diệp Oản Oản là Tư Dạ Hàn tự mình mang tới, hắn tự nhiên không dám đuổi người, vì vậy liền mở miệng nói, "Thử trước một chút đi ".

"Ồ" Diệp Oản Oản lúc này mới gật đầu một cái.

Tư Dạ Hàn nằm ở trên giường, thấy cô còn xa xa đứng yên, chân mày nhất thời hơi hơi nhíu lên. Diệp Oản Oản có chút lung túng, dù sao Tư Dạ Hàn chỉ nói là để cho cô cùng hắn, cô lại không hiểu cái này "Bồi" rốt cuộc là bồi thế nào, lại nói còn có Mặc Huyền ở đây, cô cũng không tiện trực tiếp nằm dài trên giường cùng anh a?

"Tới đây". Ngay tại lúc Diệp Oản Oản còn đang do dự không biết nên làm thế nào, đại m/a đầu rốt cuộc mất hết kiên nhẫn nói. Nhận ra được khí tức nguy hiểm, Diệp Oản Oản nhất thời bất chấp nhiều mọi thứ, mà chạy tới, đặt mông ở mép trên giường ngồi xuống. Một giây kế tiếp, bên hông liền lập tức là căng thẳng, nam nhân cánh tay dài duỗi một cái đưa cô mang qua, đầu thuận thế dính vào vị trí bụng của cô. Diệp Oản Oản tựa vào đầu giường, phần eo bị trở thành gối ôm, không dám làm một cử động nhỏ nào. Mặc Huyền chính là đang bận bịu làm trước công tác chuẩn bị thôi miên, thấy vậy có hơi chút kinh ngạc thay đổi thái độ nhìn Diệp Oản Oản. Ngày trước Diệp Oản Oản biết rõ Tư Dạ Hàn có bao nhiêu đ/áng s/ợ, chưa bao giờ có thời điểm nhượng bộ.

Chỉ mong nữ nhân này là thật nghĩ thông suốt, mà không phải có ý nghĩ không nên có, nếu không chịu khổ chịu tội đến đầu tới chỉ có thể là chính cô. Theo góc độ của một người đứng xem, hắn cũng biết Tư Dạ Hàn không để ý nữ hài người ta có ý nguyện hay không chỉ muốn lưu cô ở bên người, nhưng vị này trong Địa ngục đi ra không có tình cảm loài người luôn mang sát ý, giờ lại muốn lý luận không phải là không hợp lý sao? Bản thân này chính là một sai lầm.

Một lát sau, rốt cuộc hết thảy chuẩn bị ổn thỏa. Mặc Huyền đi tới mép giường: "Cửu gia, có thể bắt đầu ".

Trên giường Tư Dạ Hàn không có đáp lại bất kỳ điều gì.

"Cửu gia?" Mặc Huyền lại kêu một tiếng

Tư Dạ Hàn vẫn không có trả lời.

Cuối cùng, là Diệp Oản Oản liếc nhìn Tư Dạ Hàn nhắm mắt lại ngủ say, nhắc nhở, "Cái đó Cửu gia thật giống như đã ngủ rồi, bác sĩ Mặc thật lợi hại!".

Mặc Huyền trầm mặc một lúc lâu, sắc mặt cùng đèn kéo quân một dạng vòng vo một lần, hoàn toàn không nói ra lời. Lợi hại cái gì? Hắn rõ ràng cái gì đều không có làm có được không?!

Mặc Huyền trơ mắt nhìn lấy không chỉ có ngủ thiếp đi, hơn nữa còn ngủ được vô cùng an ổn, ngay cả bên cạnh có người nói chuyện Tư Dạ Hàn đều không bị đá/nh thức, tâm tình phức tạp dị thường. Chẳng lẽ mấy lần trước Tư Dạ Hàn tự nhiên chìm vào giấc ngủ, thật cùng nữ nhân này có qu/an h/ệ? Vậy tại sao lúc trước không phát hiện ta? Hơn nữa Diệp Oản Oản rõ ràng cũng chỉ là ngồi ở đó không hề làm gì cả chứ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trong tiệc mừng công, đứa em thứ bày mưu hiến thân cho vị hôn thê của tôi, tôi biết rõ sự thật nên chỉ mỉm cười nhìn nó tự chuốc họa vào thân.

Chương 8
Ngày tôi khải hoàn trở về, vị hôn thê Thẩm Thiên Tuyết đã lên tận cổng thành để đón đợi. Sự nghiệp hanh thông, tình duyên viên mãn, cuộc đời này của tôi quả thực chẳng tìm ra lấy một chút hối tiếc. Trong bữa tiệc mừng công, khi đang ngà ngà say, Thẩm phu nhân mỉm cười nâng ly về phía tôi, giọng nói lanh lảnh: "Từ Uyên à, con bé nhà ta đã đợi con suốt ba năm trời, nay cuối cùng cũng mong được ngày con trở về triều!" Cả sảnh đường cười vang. Tai tôi nóng bừng, len lỏi qua đám đông người qua kẻ lại để tìm bóng dáng Thẩm Thiên Tuyết. Nàng đang cúi đầu, mím môi cười tủm tỉm. Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của tôi, nàng ngước lên, bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt ấy cong lại như vầng trăng khuyết. Tim tôi đập lỗi một nhịp, vội vàng cúi đầu uống rượu để che giấu, suýt chút nữa thì bị sặc. Đồng đội bên cạnh trêu chọc tôi, ngay cả người em trai cùng cha khác mẹ cũng ghé lại cười nói: "Chúc mừng anh, sau này trở thành con rể nhà họ Thẩm, công danh hiển hách, anh chớ quên nâng đỡ đệ." Tôi xoa đầu nó, trong lòng tràn ngập sự ấm áp – sự nghiệp thuận buồm xuôi gió, vợ hiền kề bên, anh em hòa thuận, đời người đến thế này, còn mong cầu gì hơn?
1