Bói toán bắt quỷ

Chương 11

13/10/2023 17:59

Tôi thu dọn đồ đạc xong, vác ba lô lên lưng rồi đi thẳng ra bên ngoài.

Ba anh em nhà họ Thạch tỉnh táo lại thì liền lập tức đuổi theo.

“Đại sư à,... tai họa bị diệt trừ chưa thế?”

Tôi gật đầu: “Diệt trừ rồi.”

Ba người vừa nghe vậy thì liền thở phào một hơi nhẹ nhõm, anh cả nhà họ Thạch thì giơ điện thoại lên.

“Cả nhà ơi, đại sư Mộc Lan của chúng ta đúng là giỏi thật, cái thứ tà môn như vậy mà cô ấy đã giải quyết xong hết rồi đấy! Hay là mọi người tặng chút quà để khích lệ đi!”

Nói thật, tôi chưa từng thấy người nào mặt dày như cái tên này.

Tôi móc điện thoại ra, kết nối lại vào phòng phát sóng trực tiếp: “Mọi người bình tĩnh chút đi ha, đừng mất hứng.”

Phòng phát sóng trực tiếp của tôi vừa được mở lên thì một đống các cư dân mạng đã tràn vào rồi.

Họ đồng loạt tặng đủ thể loại quà đặc biệt giá trị cao như thể không tiếc tiền vậy.

“Đại sư Mộc Lan trâu bò!”

“Mẹ nó! Lần đầu tôi được xem bắt q/uỷ đấy, phải nói là kí/ch th/ích quá trời luôn!”

“Đại sư Mộc Lan đúng là thánh mà!”

“Hai chữ thôi! Trâu bò!”

Ba anh em nhà họ Thạch nhìn ngây ra.

“Chỗ này được bao nhiêu tiền thế?”

Bọn họ lái xe tới nên đã đưa tôi về đầu một con đường gần nhà tôi nhất.

Tôi lôi điện thoại ra.

“Phí dịch vụ bên ngoài, tiền đi xe, ba tấm bùa vàng, phí thiệt hại pháp khí, tổng cộng là 13.000 tệ, thanh toán bằng Weixin hay là Alipay đây?”

Ba anh em nhà họ Thạch đưa mắt nhìn nhau, cười cợt nói: “Đại sư à, cô xem sau vụ phát sóng trực tiếp lần này cô đã nhận được bao nhiêu quà như thế rồi, cộng lại thì cũng phải mấy vạn rồi, chúng tôi còn chưa ki/ếm được gì ấy!”

“Đúng vậy! Đại sư, hay là cô lấy rẻ chút đi, 3000 nhé!”

Tên này hay, đúng là lần đầu tôi gặp trường hợp bớt số lẻ ngược đời như thế này luôn.

Bọn họ cứ tự đ/ộc thoại, khi thấy bọn họ chuyển bị quẹt mã chuyển khoản thì tôi lạnh lùng nói: “3000 cũng được.”

Ba anh em nhà họ Thạch nhếch khóe môi, nhưng câu tiếp theo của tôi làm nụ cười của họ trở nên cứng đờ.

Tôi chỉ vào đằng sau lưng anh cả nhà họ Thạch và nói: “Vậy tôi sẽ không xử lý con đang ở đằng sau anh đâu nhé, anh cõng nó về nhà đi.”

Anh cả nhà họ Thạch bị dọa sợ đến mức mặt c/ắt không còn một giọt m/áu.

Thấy tôi sắp quay đầu rời đi, hắn ta không quan tâm gì mà lập tức bắt xe khác đuổi theo sau xe tôi.

“Đại sư Mộc Lan! C/ứu mạng với!”

“13.000 thì 13.000, đại sư đừng đi mà!”

Tôi cười nhẹ: “Sớm vậy thì có phải tốt không.”

Anh ta chuyển tiền cho tôi không thiếu một đồng.

Tôi cất điện thoại đi: “Được rồi, anh về đi.”

Anh cả nhà họ Thạch cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Vậy cái thứ ở trên lưng tôi…”

Tôi chẳng ngoảnh đầu lại, chỉ phất phất tay: “Ngủ một giấc là ổn thôi.”

Những tiếng thì thầm nho nhỏ của ba anh em truyền tới.

“Anh cảm giác như kiểu anh vừa bị chơi cho một vố ấy.”

“Em cũng thấy vậy.”

“Đừng cảm giác nữa, tự tin lên chút, đúng là chúng ta vừa bị chơi cho một vố đấy.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 U U Lục Minh Chương 30.
8 Thịt Tiên Chương 15
12 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm