“Sư Tĩnh Thu!”

Tôi hét lên một tiếng, vung ra mười ba cây kim bạc buộc chỉ đỏ, đồng thời lắc vang chuông trói h/ồn.

Chỉ đỏ quấn ch/ặt lấy Sư Tĩnh Thu, tạm thời khóa ch/ặt động tác của nàng.

Móng tay của Sư Tĩnh Thu cách Tô Vũ chỉ vài phân, Tô Vũ cũng sợ hãi đến mức đờ đẫn, đứng ch/ôn chân tại chỗ, không dám chạy.

Giọng nói khàn đặc của Sư Tĩnh Thu vang lên từ hư không: “Phùng Doanh Quân! Cô vẫn muốn ngăn cản tôi?”

Tu vi của tôi hoàn toàn không địch lại Sư Tĩnh Thu, mười ba sợi chỉ đỏ đang căng ra từng chút một, nhưng tôi vẫn chưa bỏ cuộc.

Nhìn móng tay Sư Tĩnh Thu càng lúc càng gần Tô Vũ, toàn thân tôi run lẩy bẩy.

“Cô đã biết hết mọi chuyện, tại sao còn muốn c/ứu người nhà họ Cố? Cô cùng bọn chúng đều đáng ch*t!”

“Tôi không phải c/ứu người họ Cố...”

Giọng tôi run không ngừng: “Tôi đang c/ứu chính chị đó. Tu hành hơn trăm năm, nếu gi*t người thì chị sẽ tiêu tan hết!”

Lý do khi xưa Sư Tĩnh Thu tỉnh lại mà Phật gia, Đạo gia đều không nhúng tay, chính vì nàng chưa từng sát sinh.

Dù làm người hay thành q/uỷ, tay nàng chưa từng vấy m/áu.

Đây cũng là lý do dù tu thành Q/uỷ Vương, nàng vẫn giữ được tỉnh táo, lý trí, thậm chí lưu giữ chút thiện lương.

Trước đó nàng thoát khỏi chuông trói h/ồn, gây náo lo/ạn với tôi, thực chất cũng để cảnh báo chuyện Vương Hoành.

“Tất cả đều đang chờ chị gi*t người đó, chị ra tay thì họ mới có cớ.”

Tôi cảm nhận rõ từng sợi chỉ đỏ đang đ/ứt dần.

“Tôi không cần biết!”

Sư Tĩnh Thu gầm lên với tôi: “H/ồn phi phách tán thì sao? Thân thể tiêu tan thì sao? Vĩnh viễn đọa vào s/úc si/nh đạo thì sao? Tôi muốn b/áo th/ù, phải b/áo th/ù!”

“Muốn b/áo th/ù thì cũng phải gi*t đúng người chứ!”

“Trăm năm rồi, với phẩm hạnh của họ Cố, không biết bao nhiêu đứa con hoang rồi! Giờ còn mấy giọt m/áu thực sự nữa? Chị gi*t họ cũng không xóa được h/ận trong lòng, chị vẫn sẽ đ/au khổ, thậm chí càng thêm đ/au khổ!”

“Tôi không quan tâm! Tôi muốn gi*t sạch bọn chúng, tôi muốn hủy diệt tất cả...”

“Chị không quan tâm nhưng tôi quan tâm!”

Khoảnh khắc chỉ đỏ đ/ứt hết, tôi dùng d/ao gọt hoa quả rạ/ch cổ tay. M/áu tôi tuôn ra, tất cả âm khí xung quanh cuồn cuộn hướng về phía tôi.

Tôi ngủ trong qu/an t/ài mười tám năm, trong người âm khí cực thịnh, bất kỳ oan h/ồn nào cũng bị m/áu tôi thu hút.

Với chúng, tôi như vực xoáy không thể kháng cự giữa biển lớn, Sư Tĩnh Thu cũng không ngoại lệ.

Nàng gầm thét lao về phía tôi, h/ồn phách ép vào thân thể tôi.

Tôi lập tức đ/au đớn lăn lộn dưới đất.

Cố Tu Viễn chạy ào tới, định kiểm tra tình hình tôi, bị tôi đẩy mạnh ra.

Sư Tĩnh Thu cố chiếm thân thể tôi, giọng nàng gào thét trong đầu tôi: “Dù bị giam trên người cô, tôi vẫn có thể gi*t bọn chúng!”

Tôi nghiến răng, r/un r/ẩy đứng dậy: “Tám năm nay, tôi cũng không phải không có tiến bộ gì, đừng coi thường tôi.”

Ngay sau đó, tôi dùng âm khí làm kim, bắt đầu tự thi triển Q/uỷ Môn Thập Tam Châm.

“Châm thứ nhất, Q/uỷ Cung...”

Âm khí trong người tôi như biển cả, kh/ống ch/ế không khó, khó là ép chúng tụ lại thành cây kim nhỏ xíu, dùng lực cực mạnh xuyên qua cơ thể.

“Châm thứ hai, Q/uỷ Tín...”

Sư Tĩnh Thu đi/ên cuồ/ng cười trong n/ão tôi, m/áu bắt đầu chảy từ tai, mắt tôi.

“Chân thứ ba, Q/uỷ Lũy...”

“Châm thứ tư, Q/uỷ Tâm...”

Tôi vẫn lắc chuông trói h/ồn, chỉ đỏ trùng trùng vây kín quanh người.

Đến châm thứ bảy, tôi đã không đứng vững, linh h/ồn tự thân bắt đầu đ/au đớn, mồ hôi mờ mắt.

Tôi nghiến răng, châm mũi thứ tám.

“Bỏ đi.”

Giọng Sư Tĩnh Thu vẫn bình thản, dường như chẳng hề hấn gì: “Cô muốn c/ứu tôi đến thế, chi bằng giao thân thể này cho tôi. Dù sao cô cũng không chỉ một lần muốn ch*t.”

“Đừng luyên thuyên, châm thứ chín, Q/uỷ Quật...” Tôi quỵ xuống đất, q/uỷ nhãn đã không mượn được nữa.

Sư Tĩnh Thu khẽ cười: “Mang mệnh cách mỏng manh thế này, lỡ một bước là bị nhân quả gi*t ch*t. Rõ ràng không phải lỗi cô, nhưng bao người h/ận cô, tại sao vẫn phải sống?”

“Lắm mồm quá, châm thứ mười...” Tôi ngã vật xuống, không giữ nổi chuông.

“Châm thứ mười một...”

“Phùng Doanh Quân!” Giọng Sư Tĩnh Thu cuối cùng cũng nghiêm nghị, một cảm giác x/é lìa dữ dội ập đến.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7